Ảnh thường cho thấy bức chân dung nữ. Tử ngoại phân biệt lớp phủ mới. Hồng ngoại làm lớp hình trên mờ đi, để lộ chân dung người đàn ông bên dưới. Phổ vật liệu xác nhận chữ ký giả được thêm sau thời điểm mất camera. Mã B mười bảy nằm trên lớp sơn phủ, trong khi sắc tố đỏ son bên dưới trùng hồ sơ B mười tám. Mỗi tệp vừa tạo xuất hiện đồng thời trên hai màn hình. Mã kiểm tra được đọc thành tiếng và ghi vào biên bản. Không ai trong căn phòng giữ bản duy nhất. Đến phần khung, tôi trình bày tấm ảnh cũ. Dây buộc xám, nhãn còn nửa số tám, ba lỗ ghim hình tam giác. Vũ Mặc xác nhận hai chiếc khung từng ở cùng kho. Mạnh Giai xác nhận lệnh đổi khung không có trên hệ thống trước khi bản chụp chữ ký Cảnh Hoài xuất hiện. Hứa Tư Dung hỏi: “Tất cả vẫn chỉ là ký ức sau năm năm. Ai chứng minh tài khoản của tôi không bị người khác sử dụng?” Cảnh Hoài trả lời: “Không ai cần suy đoán người thao tác. Hồ sơ truy cập chỉ chứng minh thay đổi được thực hiện bằng quyền của giám đốc. Trách nhiệm cá nhân sẽ do điều tra xác định.” Bà ta lập tức chuyển hướng. “Vậy cuộc giám định này không chứng minh tôi làm giả.” “Đúng,” tôi nói. “Nó chứng minh bức tranh hiện tại không phải B mười bảy và phụ lục đang dùng không phải tài liệu gốc. Mục tiêu hôm nay không phải chọn sẵn một người có tội.” Bà ta nhìn tôi, có lẽ chờ tôi phạm lại sai lầm cũ bằng cách đi xa hơn bằng chứng. Tôi không đi. Công chứng viên mở lớp bảo vệ của phụ lục gốc. Ba lỗ ghim khớp khoảng cách trong ảnh bìa lưng. Dấu nổi hiện rõ dưới ánh xiên. Nếp gấp khớp đường ép bên trong phong bì xám. Chuyên gia giấy xác nhận vật liệu thuộc cùng lô văn phòng Hà gia dùng vào năm lập di chúc. Cảnh Hoài trình bày lịch sử niêm phong phong bì từ lúc Mạnh Giai giao đến hai lần kiểm kê. Anh không nói mình đã “cứu” tài liệu. Anh chỉ nói từng ai giữ nó, trong bao lâu và bằng quyền gì.