Đến mười một giờ mười bảy, giáo sư Tề đọc kết luận: Bức chân dung trong xưởng là tác phẩm B mười tám đã bị vẽ phủ và sửa nhận diện để mô phỏng B mười bảy. Tài liệu hiện hành trong hồ sơ quỹ là bản tạo lại từ một chữ ký thật. Phụ lục tìm thấy trong phong bì có chuỗi vật chứng, vật liệu và dấu hình phù hợp với bản gốc từng ghim sau khung B mười bảy. Điều khoản chuyển tài sản công có hiệu lực. Căn phòng không ồn lên ngay. Sự thật lớn đôi khi xuất hiện rất lặng. Chỉ có tiếng bút, tiếng máy quay và mưa rơi. Hứa Tư Dung đóng cặp. Bà không bỏ chạy, không thú nhận. Bà nói luật sư của mình sẽ phản đối và rời phòng theo đúng quyền của một người chưa bị kết tội. Tôi thấy nhẹ nhõm vì câu chuyện không cần một lời tự thú hoàn hảo. Bằng chứng đã tự đứng được. Hội đồng tạm dừng quyền quản trị của Quỹ Minh Châu, phong tỏa hồ sơ giao dịch và chuyển vụ việc cho cơ quan điều tra. Bộ sưu tập được đặt dưới quản lý công ích lâm thời. Bức B mười bảy thật được truy tìm qua giao dịch ở Hàng Châu. Còn tôi nhận quyết định riêng. Hội đồng nghề nghiệp xác nhận báo cáo cũ có sai phạm phương pháp. Tôi bị khiển trách, phải hoàn thành khóa cập nhật về chuỗi vật chứng và bị giám sát sáu tháng nếu tiếp tục hành nghề. Họ không thu hồi tư cách vì tôi chủ động sửa hồ sơ và cung cấp dữ liệu gốc. Bảo tàng vẫn chấm dứt hợp đồng. Khi cầm quyết định, tôi buồn hơn mình tưởng. Xưởng ven kênh là nơi tôi học lại nghề sau lần đình chỉ đầu tiên. Tôi đã hy vọng sự thật mới có thể bù cho sai lầm cũ. Nhưng bù trừ là cách tính của sổ sách, không phải của trách nhiệm. Tôi dọn ngăn bàn vào một buổi chiều không mưa. Giáo sư Tề giúp bọc kính phóng đại. Quản lý xưởng xin lỗi vì đã nhận áp lực từ quỹ mà không báo. Tôi không nói mọi chuyện đều ổn. Tôi chỉ cảm ơn ông đã giữ nguyên mẫu sơn khi tôi bị đình chỉ.