Ra đến bậc thềm, tôi thấy Cảnh Hoài chờ bên kia đường. “Anh không cần đến đón.” “Không cần.” Anh nhận chiếc hộp trên tay tôi. “Tôi muốn.” Chúng tôi đi dọc con kênh. Nước sau mưa đục và chảy nhanh. Một lúc lâu, không ai nhắc đến vụ án. Cuối cùng tôi hỏi: “Câu trả lời không có trong biểu mẫu của anh là gì?” Cảnh Hoài dừng dưới một cây cầu đá. “Tôi không muốn quay lại thời điểm trước khi chúng ta làm tổn thương nhau. Khi ấy cô không tin tôi, còn tôi nghĩ im lặng là cách bảo vệ tất cả.” “Vậy anh muốn gì?” “Tôi muốn bắt đầu từ hai người biết rõ mình có thể sai. Nếu cô đồng ý, tôi muốn được ở bên cô mà không giữ hộ lựa chọn của cô.” Tôi nhìn chiếc hộp anh đang cầm. “Kể cả khi lựa chọn của tôi làm anh khó chịu?” “Khi đó tôi sẽ nói khó chịu. Không biến nó thành điều khoản bí mật.” Tôi bật cười. “Luật sư Lục, lời tỏ tình của anh vẫn giống biên bản.” “Cô có quyền yêu cầu sửa.” “Không.” Tôi bước lại gần. “Bản này đủ rõ.” Tôi nắm tay anh trước. Bàn tay từng giữ hàng trăm túi niêm phong khựng lại một nhịp rồi siết nhẹ, không kéo tôi đi nhanh hơn. Bốn tháng sau, bức B mười bảy được tìm thấy trong kho của một công ty đã giải thể. Người mua cuối cùng đồng ý trả lại sau khi hồ sơ giao dịch bị hủy. Cơ quan điều tra công bố có nhiều người liên quan đến việc làm giả và chuyển tài sản; trách nhiệm của Hứa Tư Dung được xử lý theo thủ tục riêng. Tôi không theo dõi từng tin tức. Phần của tôi đã kết thúc ở nơi bằng chứng dừng lại. Tôi hoàn thành khóa cập nhật, làm đủ sáu tháng giám sát và từ chối hai lời mời yêu cầu mình trở thành “gương mặt của vụ giám định nổi tiếng”. Sau cùng, tôi thuê một căn phòng nhỏ có mái kính ở rìa Tô Châu. Cảnh Hoài không góp tiền thay tôi. Anh giúp đọc hợp đồng thuê, chỉ ra ba điều khoản bất lợi rồi để tôi tự quyết. Phòng giám định mang tên Trung Thực, nghe hơi nghiêm túc, nhưng tôi thích nó.