Ngày khai trương, giáo sư Tề mang đến một bản sao hợp pháp của bức chân dung nữ B mười bảy. Vũ Mặc tặng một chiếc khung mới, cố ý để mặt sau mở, không giấu bất kỳ phong bì nào. Mạnh Giai gửi một nhành hải đường ép khô. Tôi không treo bản sao ấy ở vị trí chính. Giữa phòng là ảnh chụp hồng ngoại của bức B mười tám, nơi hai khuôn mặt nằm trong cùng một tấm vải. Bên dưới không có tên tác giả, cũng không có lời quảng cáo. Chỉ có ngày kiểm tra và mã hồ sơ công khai. Một khách hàng hỏi vì sao tôi treo một bức tranh không có chữ ký. Tôi đáp: “Vì chữ ký có thể bị thêm vào. Điều quan trọng là biết mình đã nhìn thấy điều gì, chưa biết điều gì, và ai sẽ chịu trách nhiệm cho khoảng trống ở giữa.” Chiều muộn, mưa bắt đầu gõ lên mái kính. Cảnh Hoài mang hai cốc trà vào, đặt một cốc cạnh tay tôi. “Ứng dụng giao hàng mua à?” tôi hỏi. “Không. Tôi tự pha.” Tôi uống thử, nhăn mặt. “Quá đậm.” “Cô có quyền yêu cầu sửa.” Tôi đẩy cốc về phía anh. “Lần này phải sửa thật.” Anh cười, mang cốc đi pha lại. Tôi đứng giữa căn phòng đầy mùi giấy mới và dầu lanh, nhìn mưa làm thành phố ngoài cửa kính nhòe đi. Năm năm trước, tôi tin sự thật là một chữ ký ở cuối báo cáo. Sau tất cả, tôi hiểu nó giống một lớp tranh hơn: phải biết ai đặt xuống, lớp nào nằm trước, lớp nào được thêm sau, và chấp nhận rằng có những phần chỉ hiện ra khi ta đổi cách nhìn. Bức tranh giữa phòng vẫn không có chữ ký. Nhưng lần đầu tiên, tôi không thấy nó thiếu điều gì.