Trên bàn tôi là hộp băng của Hứa Nhược Lam, phát thanh viên chương trình đêm của đài ven biển cũ. Bà là người đã đón tôi về nuôi sau khi mẹ mất. Ba mươi năm trước, trong trận bão lớn nhất Hải Lăng từng ghi nhận, bà rời phòng phát giữa chương trình sơ tán. Hồ sơ ghi rằng bà bỏ vị trí. Người dân ở khu phía nam lại kể họ đã nghe giọng bà cho đến gần sáng. Cuộn băng duy nhất còn lại không giải thích được điều nào. Mốc trắng đã ăn quanh mép. Nhãn giấy chỉ còn chữ “Đêm bão”. “Tôi cần ưu tiên cuộn này,” tôi nói. La Hạo Nhiên tháo kính, lau bằng vạt áo. “Cô được phép phục hồi nội dung. Không được biến kho thành nơi điều tra danh dự cá nhân.” Ông nói không sai. Tôi ghét điều đó. Tôi ký vào phiếu nhận hiện vật. Mười hai ngày bắt đầu từ lúc đầu bút chạm giấy. Buổi chiều, một người đàn ông mang hộp thiết bị đến phòng nghe. Anh cao, gầy, mặc áo khoác xám đã thấm mưa ở vai. Thẻ công tác ghi Cố Trầm Chu, kỹ sư âm học công trình. Trung tâm tư liệu thuê anh đo lại độ vang của các phòng trước khi tháo vật liệu cách âm. Anh không chào tôi ngay. Anh đứng ở cửa, nhìn chiếc đèn đỏ trên bàn rồi gõ nhẹ lên khung gỗ hai lần. Âm thanh dội về không đều. “Phòng này từng được ngăn đôi,” anh nói. “Tường đã ở đây từ khi tôi vào làm.” “Không có nghĩa nó ở đây từ đầu.” Tôi không thích người lạ bước vào phòng của mình và nói về nó như một bí mật mà tôi chưa đủ tinh ý để thấy. Tôi chỉ vào vạch vàng dưới chân. “Thiết bị của anh ở ngoài vạch. Cuộn băng đang mở, không được tạo bụi.” Anh dừng ngay. “Tôi có thể đặt máy đo ở cửa không?” Tôi ngẩng lên. Phần lớn người đến kho xem quy định như một chướng ngại cần lách. Anh hỏi như thể câu trả lời không có mặc định. “Được. Nhưng không chạm bàn.” Anh cúi xuống mở hộp. Khi nghiêng đầu, một thiết bị nhỏ màu bạc lộ sau tai trái. Tôi từng thấy máy trợ thính, nhưng chưa bao giờ thấy ai bình thản để nó hiện ra như một chiếc bút trong túi áo. Tôi cho cuộn băng chạy ở tốc độ thấp. Giọng Hứa Nhược Lam méo đi vì lớp từ hỏng. Sau câu thông báo về hướng gió là một khoảng im kéo dài mười một giây. Tôi đã nghe đoạn ấy hàng chục lần. Cố Trầm Chu giơ tay. Tôi dừng máy. “Gì vậy?” “Khoảng im vừa rồi không im.” “Tôi biết có nhiễu nền.”