“Không chỉ nhiễu.” Anh chỉ về loa nhưng không bước qua vạch. “Ba lớp tiếng vọng. Một lớp từ căn phòng nhỏ có tường cứng. Một lớp từ nơi dài và hẹp. Lớp cuối gần như không có phản hồi, có thể là ngoài trời.” Tôi nhìn dải âm trên màn hình. Nó chỉ là một lớp xám rối. “Anh nghe ra bằng tai?” “Không hoàn toàn.” Anh tháo máy trợ thính bên trái, đặt vào hộp. “Tôi nghe dải thấp tốt hơn dải cao. Với tiếng vọng, đôi khi phần thiếu lại làm đường viền rõ hơn.” Tôi phát lại mười một giây. Lần này, thay vì tìm lời nói, tôi nghe tiếng còi phà rất xa. Sau đó là tiếng kim loại chạm men sứ. Một chiếc thìa va vào miệng cốc. Phòng phát cũ không có cửa sổ hướng bến phà. Cũng không có cốc sứ trong danh mục thiết bị. “Bản ghi đã được ghép,” tôi nói. “Hoặc máy ghi được mang đi.” “Báo cáo nói cuộn này được thu trực tiếp từ đường phát.” “Báo cáo có thể đúng về cuộn băng và sai về căn phòng.” Tôi quay sang anh. “Anh biết gì về đài cũ?” Cố Trầm Chu đóng hộp máy trợ thính. “Đủ để biết tiếng vọng không nói dối. Người nghe thì có thể.” Đó không phải câu trả lời. Nhưng khi anh thu thiết bị rời đi, tôi nhận ra mình đã ghi số điện thoại trên thẻ công tác của anh vào sổ. Sáng hôm sau, chúng tôi đến đài ven biển cũ. Tòa nhà nằm sau một con đường đã bỏ, phía trước là kè đá và những cây phi lao cong về một hướng. Cửa kính tầng một được đóng bằng ván. Bên trong có mùi vải ẩm, gỗ mục và dây điện lâu ngày không nóng. Tôi bật đèn pin. Cố Trầm Chu giơ một thiết bị đo nhỏ lên, nhưng màn hình chỉ nhấp nháy vì pin lạnh. “Dùng cách cũ,” anh nói. Anh vỗ tay một lần. Tiếng vỗ dội ngắn ở sảnh, dài hơn ở hành lang. Đến đoạn tường sau phòng phát, nó trở lại thành hai nhịp gần sát nhau. “Tường rỗng,” tôi nói. “Có một khoảng phía sau.” Chúng tôi tìm được khe vít ẩn dưới lớp nỉ tiêu âm. Tôi lấy dụng cụ trong túi, tháo từng con. Gió luồn qua đâu đó khiến tấm nỉ phập phồng như đang thở. Mưa bắt đầu đập lên mái tôn. Cố Trầm Chu khựng lại. Anh quay đầu về hai phía, bàn tay siết quanh thiết bị đo. “Anh ổn không?” Anh nhìn môi tôi, không trả lời. Tôi bước đến, theo phản xạ định nắm cổ tay anh. Bàn tay anh lùi lại trước khi tôi chạm vào. Tôi dừng ngay.