Mưa làm âm thanh trong hành lang dày lên. Thiết bị sau tai anh phát một tiếng rít nhỏ. Anh tháo nó ra, nhắm mắt, đặt lòng bàn tay lên tường. Tôi không biết nên giúp thế nào, nên chỉ đứng trong tầm nhìn. Một lúc sau, anh mở mắt và chỉ xuống nền. Tôi gõ mũi giày ba lần. Anh nhìn rung động trên vũng nước mỏng, rồi bước theo nhịp gõ đến cửa sảnh. Ra ngoài mái hiên, anh thở chậm lại. “Tần số cao bị mưa phủ kín,” anh nói. “Tôi mất phương hướng.” “Tôi xin lỗi. Tôi suýt nắm tay anh.” “Em đã dừng.” Đó là lần đầu anh gọi tôi là em. Không thân mật, chỉ ngắn hơn cách gọi đầy đủ trong lúc cả hai đều mệt. “Nếu lần sau xảy ra thì sao?” tôi hỏi. “Đứng trước mặt anh. Gõ lên mặt cứng nếu có. Muốn chạm thì hỏi.” “Được.” Anh đeo lại máy trợ thính. “Còn em? Khi em tập trung, em không nghe người khác gọi.” “Chạm vào mép bàn. Đừng chạm vai.” Chúng tôi thống nhất như hai người lập quy tắc an toàn trước khi quay lại một căn nhà không đáng tin. Sau tấm nỉ là một cánh cửa hẹp. Buồng phụ chỉ đủ kê một bàn nhỏ và một chiếc ghế. Tường gạch trần. Trên bệ cửa thông gió có một chiếc cốc sứ mẻ miệng, men đã ngả màu vàng. Tôi dùng đầu bút chạm nhẹ vào miệng cốc. Âm thanh giống hệt tiếng kim loại trong cuộn băng. Cố Trầm Chu đứng giữa phòng, vỗ tay. Tiếng dội trở lại đúng độ dài của lớp thứ nhất. “Đây là một trong ba căn phòng,” anh nói. Tôi nhìn vết tròn trên mặt bàn, nơi một chiếc máy ghi từng đặt lâu đến mức bụi xung quanh đổi màu. “Hứa Nhược Lam đã thu một phần chương trình ở đây.” “Hoặc có người mang bản ghi từ đây vào phòng phát.” “Anh luôn để lại một lối phủ nhận sao?” “Cho đến khi có bằng chứng, đúng.” Tôi nhặt một mảnh keo khô dưới chân bàn bằng nhíp. Màu keo giống vật liệu dán nối trên cuộn băng. Một chi tiết nhỏ, nhưng lần đầu tiên hai căn phòng, một chiếc cốc và một vết cắt nằm trên cùng một đường. Buổi tối, chúng tôi quay lại kho. Tôi làm sạch đoạn băng quanh khoảng lặng. Cố Trầm Chu ngồi ngoài vạch vàng, nhìn bản đồ tần số trên màn hình phụ. Anh chỉ tôi cách đo khoảng cách bằng nhịp dội. Tôi chỉ anh cách lớp keo khác tuổi co lại, kéo hai mép băng thành một đường cong rất nhẹ. “Đoạn này từng bị cắt ra rồi dán lại,” tôi nói. “Có thể khôi phục không?” “Phần bị cắt thì không. Nhưng keo mới giữ bụi khác keo cũ. Tôi có thể tìm thời điểm người ta sửa.”