Tôi không chạm vào cuộn băng. “Chúng tôi chỉ cần âm nền để so căn phòng. Nếu bà đồng ý, tôi sẽ tách phần không có lời của chị ấy. Bản sao làm xong sẽ mã hóa và chỉ dùng trong dự án này. Bà có thể đổi ý trước khi chúng tôi khóa kết quả.” “Cô nói nghe dễ lắm.” “Không dễ. Nếu bà đổi ý sau khi đoạn âm đã giúp chúng tôi tìm ra một nơi, tôi không thể làm như mình chưa từng biết nơi đó. Nhưng tôi có thể xóa bản sao và không công bố nguồn.” Bà nhìn tôi hồi lâu. “Hứa Nhược Lam nuôi cô, đúng không?” “Vâng.” “Vậy cô muốn cứu tên bà ấy hay muốn biết chuyện gì xảy ra?” Câu hỏi làm tôi khó chịu vì nó chính xác. “Tôi chưa chắc hai việc đó giống nhau.” Từ Thư Dao đẩy cuộn băng về phía tôi. “Nghe ở đây. Không mang đi.” Tôi lấy máy cassette nhỏ trong túi bảo quản, lau đầu đọc và nối dây vào máy tính. Cố Trầm Chu ngồi cách bàn một khoảng. Anh xin phép đặt bộ thu rung lên mặt gỗ. Bà Từ gật đầu. Băng bắt đầu bằng tiếng một đứa trẻ kể lại bữa cơm. Giọng nói trong, nhanh, có lúc cười đến hụt hơi. Tôi không nhìn Từ Thư Dao. Bà ngồi cạnh cửa sổ, hai tay đan trên đầu gối. Phút thứ mười bảy, chương trình đêm bão lọt vào nền. Giọng Hứa Nhược Lam xa như phát từ căn phòng bên cạnh. Một tiếng còi phà kéo dài. Sau đó có tiếng kéo cắt vải và bàn đạp máy may. Cố Trầm Chu đặt đầu ngón tay lên bộ thu rung. Anh chỉ vào màn hình. Nhịp dội của căn phòng trùng với lớp thứ hai. Tôi đánh dấu hai đoạn chỉ có tiếng mưa, còi phà và máy may. Không lấy lời đứa trẻ. Trước khi rời đi, tôi cho Từ Thư Dao xem chính xác phần đã sao chép. Bà nghe một lần rồi ký tên. Ở cửa, bà gọi tôi lại. “Đêm đó danh sách nơi trú thay đổi ba lần,” bà nói. “Người của khu phố đến bảo không được đọc vài địa chỉ. Chúng tôi không biết vì sao. Hứa Nhược Lam cãi nhau với họ qua điện thoại.” “Bà nghe thấy?” “Cả phố nghe trên radio. Rồi chương trình im mất một lúc.” “Sau đó thì sao?” “Sau đó bà ấy quay lại. Nhưng hồ sơ nhiều năm sau nói bà ấy bỏ đi.” Tôi hỏi người của khu phố là ai. Từ Thư Dao lắc đầu. Bà chỉ nhớ một giọng đàn ông và câu: nếu đọc ra, sáng mai sẽ có người không còn nhà để về. Trên đường xuống cầu thang, Cố Trầm Chu đi chậm hơn tôi. Đến tầng ba, anh dừng lại chỉnh máy trợ thính. “Có cần nghỉ không?” tôi hỏi. “Anh cần em nói bên phải.” Tôi đổi vị trí. Chúng tôi đi tiếp.