Trong kho, tôi trộn phần âm nền được phép dùng với khoảng lặng trên cuộn băng. Hai lớp tiếng mưa triệt bớt nhau. Dưới phần còn lại, giọng Hứa Nhược Lam rõ thêm một câu: “Đừng đọc danh sách nơi trú.” Tôi nghe câu ấy ba lần. Lần thứ ba, giọng bà không còn giống người hoảng sợ. Nó thấp, dứt khoát và rất gần chiếc micro. Hứa Nhược Lam đã chủ động ngắt một phần chương trình. Tôi tựa lưng vào ghế. Một mẩu sự thật vừa trả lại cho bà quyền lựa chọn, đồng thời mở ra câu hỏi khó hơn: bà đang bảo vệ ai, và tại sao lại chấp nhận để mình mang tiếng bỏ vị trí? Cố Trầm Chu gõ lên mép bàn để tôi quay lại nhìn anh. “Em muốn dừng hôm nay không?” “Tôi muốn nghe tiếp.” “Đó không phải cùng một câu trả lời.” Tôi nhìn đồng hồ. Gần hai giờ sáng. Vai tôi cứng đến mức mỗi lần quay cổ đều đau. “Dừng,” tôi nói. Chúng tôi ra phố cảng ăn mì. Quán chỉ còn một bàn, nằm cạnh ô kính mờ hơi nước. Chủ quán nhận ra Cố Trầm Chu, đặt trước mặt anh một bát không rau mùi mà không cần hỏi. “Anh hay đến đây?” “Khi còn làm ở công trường gần bến.” “Bản báo cáo về đài cũ là của công ty anh sao?” Anh đặt đũa xuống. “Em đã tìm thấy?” “Tôi thấy tên công ty trong hồ sơ. Chưa thấy người ký.” Anh im lặng đủ lâu để tiếng nước sôi trong bếp trở nên rõ ràng. “Anh từng tham gia khảo sát,” anh nói. “Tám năm trước.” “Vậy anh biết buồng phụ?” “Không. Bản vẽ giao cho đội khảo sát không có nó.” “Tại sao anh không nói ngay?” “Vì anh chưa biết phần mình nhớ có giúp được em hay chỉ làm em nghi theo một hướng.” Tôi ghét cách anh biến sự im lặng thành một lựa chọn có vẻ cẩn trọng. “Anh đã nói tiếng vọng không nói dối.” “Anh không phải tiếng vọng.” Chủ quán mang hai cốc nước nóng đến. Cuộc đối thoại đứt ra, nhưng không biến mất. Cố Trầm Chu tháo máy trợ thính, đặt cạnh bát. “Anh cũng cần nói một việc trước khi em tiếp tục xem anh như thiết bị giải mã.” Tôi đặt đũa xuống. “Thính lực của anh đang giảm. Không đều, nhưng không đảo ngược. Có ngày anh nghe dải thấp rõ, có ngày mọi thứ chỉ như qua một lớp kính. Bản đồ tiếng vọng là công việc anh biết làm, không phải phép màu. Nếu dùng tai quá lâu, anh đau và mất tập trung. Anh sẽ tự quyết lúc nào dừng.” Tôi nhớ những lần mình phát lại cùng một đoạn mà không hỏi anh có muốn tiếp tục. Tôi đã nghĩ vì anh ngồi đó nên anh đồng ý. “Tôi xin lỗi.”