“Gửi một thư yêu cầu kiểm tra lại. Công ty nói dự án đã đóng. Tôi không theo đến cùng.” Tôi nhìn chữ ký. “Cha anh liên quan đến đài?” “Ông phụ trách âm học khi đài xây. Sau cơn bão, ông nghỉ việc. Hộp tài liệu của ông vẫn ở nhà tôi.” “Anh biết tất cả những điều này trước khi bước vào phòng nghe của tôi.” “Anh biết có một số đo lệch. Anh không biết về cuộn băng.” “Nhưng anh để tôi tin anh chỉ là người đo phòng.” “Anh không muốn quá khứ của cha biến mọi âm thanh thành bằng chứng chống lại ông.” Tôi đứng dậy. Ghế va vào tủ phát ra tiếng sắc. “Vậy anh bảo vệ quyền được im lặng của người chết, còn tôi thì không cần quyền biết mình đang làm việc với ai?” Anh không trả lời ngay. Trên màn hình phụ, phần mềm biến tiếng quạt thành những dòng chữ vô nghĩa. “Em có quyền biết,” anh nói. “Anh đã trì hoãn vì sợ em loại anh khỏi công việc.” “Đó là quyết định của tôi.” “Anh biết.” “Không. Nếu biết, anh đã nói.” Tôi tắt máy. Phiên làm việc chưa đủ bốn mươi phút, nhưng đã kết thúc. Anh thu thiết bị, không xin tôi tha thứ, không giải thích thêm. Trước khi đi, anh đặt bản sao báo cáo lên bàn. “Bản gốc ở văn phòng thành phố,” anh nói. “Em không cần đi qua anh để kiểm.” Cửa khép lại. Tôi ở một mình với chữ ký của anh và giọng Hứa Nhược Lam trong tai nghe. Tối đó, tôi ghép ba lớp âm thanh theo đúng căn phòng đã xác định. Khoảng lặng mở ra thêm vài giây. Có tiếng lật giấy, tiếng một người đàn ông nói quá xa để hiểu, rồi giọng Hứa Nhược Lam: “Nếu đọc tên họ, sáng mai người ta sẽ đến.” Sau đó là một cú cắt. Tôi không biết “họ” là ai. Tôi cũng không biết ai đã cắt. Nhưng lần đầu tiên, câu chuyện chính thức về người phát thanh viên bỏ vị trí hiện ra đúng bản chất của nó: không phải một bản ghi nguyên vẹn, mà là một bản dựng từ nhiều căn phòng. Điểm giữa của vụ việc không cho tôi một đáp án. Nó lấy đi đáp án dễ nhất. Ngày thứ năm, Cố Trầm Chu không đến. Anh gửi bản đồ tần số qua thư điện tử, kèm một câu: anh sẽ không truy cập phòng nghe nếu tôi chưa mời lại. Tôi đọc tin nhắn nhiều lần. Phần giận dữ trong tôi muốn anh xuất hiện để tôi có thể từ chối trước mặt. Phần tỉnh táo hiểu anh đang làm điều tôi đã yêu cầu: trả quyền quyết định về cho tôi. Tôi không trả lời.