Thay vào đó, tôi đến văn phòng thành phố xem báo cáo gốc. Phụ lục bị thiếu một trang. Số thứ tự nhảy từ mười bảy sang mười chín. Ở lề trang mười chín có nét bút chì của một người thuận tay trái: “Kiểm lại buồng sau tường.” Cố Trầm Chu thuận tay phải. Cha anh, trong bức ảnh công trình đính kèm hồ sơ, cầm thước bằng tay trái. Tôi chụp lại trang giấy theo quy định, ký sổ và trở về kho trước khi trời tối. La Hạo Nhiên đang chờ ở cửa phòng nghe. “Cô đã đưa người ngoài vào đài bỏ hoang,” ông nói. “Ban quản lý nhận được yêu cầu hoãn tháo dỡ với lý do có không gian âm học chưa khảo sát.” “Tôi chưa gửi yêu cầu nào.” “Cố Trầm Chu gửi. Có tên dự án của cô trong phụ lục.” Tôi nhìn điện thoại. Không có tin nhắn báo trước. “Quyền truy cập phòng nghe của cô tạm đình chỉ đến sáng mai,” La Hạo Nhiên nói. “Tôi đã cảnh báo cô.” Cánh cửa khóa lại trước mặt tôi. Cố Trầm Chu đã bảo vệ tòa nhà. Anh cũng vừa quyết định thay tôi lần thứ hai. Tôi gọi cho anh. Khi anh bắt máy, tôi không nói chào. “Anh lấy quyền gì ghi tên dự án của tôi?” “Không có quyền. Anh đã sai.” Câu thừa nhận đến quá nhanh, làm phần lời tôi chuẩn bị mắc lại. “Anh nghĩ nói sai là xong sao?” “Không.” “Anh làm tôi mất quyền truy cập trong lúc chỉ còn bảy ngày.” “Anh sẽ gửi đính chính, nhận toàn bộ trách nhiệm.” “Đó vẫn là anh tự chọn cách sửa.” Đầu dây bên kia yên lặng. Rồi anh hỏi: “Em muốn anh làm gì?” “Tối nay không làm gì cả. Đừng gọi lại. Sáng mai tôi sẽ nói sau.” “Được.” Anh cúp máy. Tôi ngồi trên bậc thềm kho đến khi đèn hành lang tắt. Ngoài sân, mưa mới chỉ là những hạt nhỏ. Tôi từng nghĩ người làm thay mình vì lo lắng là kiểu dịu dàng đáng tin. Đêm đó, tôi hiểu nó vẫn có thể là một cách tước mất tiếng nói, dù bàn tay làm việc ấy không hề có ý xấu. Nhưng khi cơn giận lắng xuống, một câu hỏi khác hiện ra. Tôi đã tôn trọng lựa chọn của anh đến đâu? Tôi từng phát lại những dải âm gây đau chỉ vì anh chưa đứng lên. Tôi từng nhìn tình trạng thính lực của anh như một chìa khóa mở căn phòng. Anh đã dùng công việc của tôi để chuộc lỗi quá khứ. Tôi cũng đã dùng cơ thể anh để đuổi theo quá khứ của mình. Không ai trong hai chúng tôi có quyền đứng ở vị trí vô tội.