Trong phòng nghe, Cố Trầm Chu đặt bộ đếm bốn mươi phút ở giữa bàn. Tôi đưa anh bản đồ hình ảnh trước khi bật âm thanh. Khi chuông rung, dù chỉ còn một câu chưa rõ, chúng tôi dừng. Quy tắc mới khiến công việc có vẻ chậm hơn, nhưng mỗi phiên sau đó đều chính xác hơn. Anh không phải chịu đau để chứng minh tận tâm. Tôi không phải quan sát sắc mặt anh thay cho một câu trả lời. Chúng tôi tập trung vào lớp âm thanh thứ ba, gần như không có tiếng vọng. Ngoài trời, hoặc một không gian rất lớn. Dưới tiếng gió là nhịp rung đều sáu giây một lần. “Phao báo luồng,” Trầm Chu nói. “Từ bờ nam nghe được không?” “Bây giờ thì không. Ba mươi năm trước luồng tàu khác.” Anh mở bản đồ hàng hải cũ. Phao số bảy từng nằm gần kho cứu hộ phía đông. Kho đã bị cháy sau cơn bão, nhưng nền móng còn trong khu đất của đài. Chúng tôi đến đó vào buổi trưa. Cỏ dại mọc qua nền gạch. Ở góc tường còn một hộp kim loại méo, bên trong chỉ có vít gỉ và dây đồng. Tôi dùng găng lật từng món. Dưới lớp bụi là một ống nhựa đựng thư. Phong bì mang tên tôi. Tần Vãn Thanh, khi con đủ lớn để tự chọn điều cần nghe. Nét chữ của Hứa Nhược Lam. Tôi ngồi xuống nền. Mọi âm thanh quanh tôi rút xa. Trầm Chu đứng cách ba bước, không đến gần. “Em muốn anh ở đây không?” anh hỏi. “Tôi muốn.” Anh ngồi xuống phía bên kia hộp kim loại. Lá thư không dài. Hứa Nhược Lam viết rằng danh sách nơi trú đêm ấy có tên những gia đình sống ở khu bến cũ nhưng chưa hoàn tất giấy cư trú. Sau bão, thành phố dự định giải tỏa khu đó. Một số người trong ban chỉ huy muốn đọc tên và địa chỉ lên sóng để ghi nhận sơ tán. Người của khu phố cảnh báo nếu danh sách được lưu trong hồ sơ công khai, những gia đình ấy có thể bị đẩy đi ngay khi nước rút. Bà không biết cảnh báo có đúng hoàn toàn không. Bà chỉ biết những người đang trú trong kho may đã xin đừng đọc tên. Hứa Nhược Lam ngắt chương trình, mang máy ghi ra ba địa điểm để hỏi lại từng nhóm. Bà phát hướng dẫn không kèm danh sách. Khi quay về, băng đường phát đã bị thay. Một bản dựng sau đó biến khoảng ngắt thành bằng chứng bà bỏ vị trí. Bà viết rằng mình từng định công bố tất cả. Rồi một gia đình đến xin bà giữ im lặng vì con họ vừa được nhận vào trường và không muốn hồ sơ cư trú bị lật lại. Bà chọn không tự biến câu chuyện của họ thành công cụ phục hồi tên tuổi của mình.