Chúng tôi đến căn hộ cũ vào chiều hôm sau. Mẹ anh đã chuyển đến sống cùng chị gái, căn nhà chỉ còn đồ nghề và sách. Cố Trầm Chu mở tủ sắt dưới bàn làm việc. Anh lấy từng hộp ra, đọc nhãn cho tôi xem trước khi mở. Hộp cuối cùng đựng lõi dây, đầu nối và một cuộn băng không nhãn. Trên trục có một chấm mực xanh. Số không. Trầm Chu không cầm nó ngay. “Cha anh giữ bản gốc.” “Có thể để bảo vệ. Cũng có thể để giấu.” “Anh biết.” Anh đeo găng, đặt cuộn băng vào hộp chống rung rồi đẩy về phía tôi. “Quyền nghe hay không là của em.” Tôi không nhận ngay. Trước đây, tôi sẽ ôm lấy nó như một câu trả lời. Lá thư của Hứa Nhược Lam khiến cuộn băng không còn thuộc riêng mối quan hệ giữa tôi và bà. “Tôi muốn mang về kho, kiểm tình trạng trước. Sau đó chúng ta hỏi những nhân chứng đã đồng ý tham gia xem họ có muốn nội dung được phục hồi không.” “Còn nếu họ không thống nhất?” “Chúng ta chỉ phục hồi phần cần để xác định sự kiện, không công bố lời riêng.” “Em có muốn anh tiếp tục nghe?” “Tôi muốn anh cùng quyết định cách làm. Không phải chịu mọi phiên nghe.” Anh gật đầu. Chúng tôi ký biên bản tạm giữ ngay trên bàn của cha anh. Cuộn số không bị hỏng nặng hơn bản dựng. Lớp từ bong thành bụi ở mép, vài vòng đã dính. Tôi dựng một buồng ẩm nhỏ để lớp băng mềm dần. Mỗi ngày chỉ có thể tách vài chục centimet. Hạn chuyển kho còn ba ngày. Cố Trầm Chu dùng hình ảnh quét để dựng đường đi của băng, không cần nghe. Anh tìm thấy một đoạn có vết nóng bất thường. Có lẽ cuộn băng từng ở gần thiết bị phát công suất cao. Lớp nền kim loại ở đoạn đó dày hơn loại băng thông thường. “Đây là băng dành cho máy hiện trường,” anh nói. “Có thể chịu lực và dẫn điện tốt.” “Không liên quan đến phục chế.” “Anh biết. Chỉ là một đặc điểm.” Tôi ghi lại rồi quên nó đi. Ngày thứ mười, chúng tôi nghe được hai phút đầu. Giọng Hứa Nhược Lam đọc hướng dẫn sơ tán, không đọc tên. Sau đó là cuộc tranh luận với một người đàn ông. Giọng ông ta méo vì đứng xa micro, nhưng câu chính đủ rõ: báo cáo phải có danh sách để chứng minh đã đưa đúng người vào nơi trú. Hứa Nhược Lam trả lời: “Báo cáo của anh không được quan trọng hơn mái nhà của họ.” Một giọng khác chen vào. Cố Trầm Chu nhắm mắt, rồi dừng máy. “Cha anh.” Tôi tắt âm thanh ngay. “Anh muốn dừng?” “Có.”