“Cuộn số không còn một đoạn anh chưa nói,” anh bảo. “Cha anh không cắt băng. Trong phần anh nghe được, ông yêu cầu giữ bản gốc và đem bản dựng nộp cho hồ sơ để bảo vệ những gia đình kia. Nhưng sau đó ông giữ luôn bản gốc ở nhà.” “Anh nghĩ ông làm đúng?” “Ông bảo vệ người khác bằng cách quyết định thay họ trong ba mươi năm.” “Giống chúng ta đã làm với nhau.” “Đúng.” Anh đặt tai nghe xuống. “Anh từng muốn tìm bằng chứng để nói cha không có lỗi. Bây giờ anh chỉ muốn biết mình có thể làm khác ông ở chỗ nào.” Tôi chạm hai ngón tay lên mặt bàn. Một câu hỏi, không phải mệnh lệnh. Anh đặt tay cạnh tay tôi, không chạm. “Ở lại,” anh nói. Chúng tôi ngồi như thế đến khi trời sáng. Ngày thứ mười hai, bão đổi hướng. Bão vào Hải Lăng sớm hơn dự báo sáu giờ. Đến trưa, xe chuyển kho cuối cùng chưa ra khỏi sân thì cây phi lao trước cổng đổ xuống đường. Điện lưới chập chờn. La Hạo Nhiên đưa nhân viên lên tầng ba, kiểm lại từng hộp đã kê cao. Tôi ở phòng bảo quản với cuộn số không. Lớp băng vừa đủ mềm để quay, nhưng không đủ ổn định để di chuyển. Cố Trầm Chu gọi từ đài cũ. Qua điện thoại, giọng anh đứt thành từng đoạn. “Trạm hiện đại mất đường truyền dự phòng. Khu thấp không nhận được hướng dẫn mới.” “Đường dây cũ?” “Còn. Máy phát ở đài khởi động được nhưng lõi dẫn cháy.” “Có thay thế không?” “Kho linh kiện không còn loại đó.” Ngoài hành lang, loa điện thoại của La Hạo Nhiên vang lên cảnh báo cống số ba sắp tràn. Khu dân cư thấp cần di chuyển lên nhà thể thao phía bắc trong vòng hai mươi phút. Mạng di động chỉ còn một vạch rồi mất hẳn. Tôi nhìn cuộn số không qua lớp kính buồng bảo quản. Chợt nhớ đặc điểm Cố Trầm Chu đã ghi: lớp nền kim loại dày, dành cho máy hiện trường, chịu lực và dẫn điện tốt. “Đo kích thước lõi giúp tôi,” tôi nói. Anh đọc con số. Tôi đo trục cuộn băng. Vừa đúng. La Hạo Nhiên hiểu trước khi tôi nói. “Không được. Đó là hiện vật độc bản.” “Nếu tháo lớp băng khỏi trục và dùng trục làm cầu dẫn, máy có thể phát.” “Lớp từ đang dính. Tháo lúc này sẽ phá hủy nó.” “Tôi biết.” “Cô vừa mất mười hai ngày để cứu cuộn băng.” “Người ở khu thấp không có mười hai ngày.” Ông đứng chắn cửa phòng bảo quản. Không phải vì quyền lực, mà vì sợ. Tôi nhìn thấy điều đó trong cách bàn tay ông nắm chìa khóa.