Sau bốn mươi ba phút, đội cứu hộ báo khu vực đã được kiểm tra hết. Không còn người chờ ở các địa chỉ đã đăng ký. Họ cũng tìm thêm sáu người không có tên trong danh sách nhờ tín hiệu gõ cột. Tôi đọc thông báo cuối, rồi tắt micro. Trong căn phòng đột ngột yên, máy phát vẫn rung. Cố Trầm Chu nhìn tôi. Tôi không biết anh nghe được câu cuối hay không. Tôi gõ hai nhịp lên bàn. Anh đáp một nhịp. Lớp băng số không nằm trên giấy như da của một con vật đã lột. Tôi thử nhấc một đoạn. Hạt từ rơi xuống găng tay. Không còn cách cứu. Tôi khóc. Không lớn, không đẹp, cũng không vì hối hận. Tôi khóc cho những câu đã biến mất, cho Hứa Nhược Lam và Cố Viễn Sơn, cho tất cả điều con người từng tin rằng phải giữ kín để bảo vệ nhau. Tôi đã tự tay phá vật chứng cuối cùng. Lựa chọn đúng không khiến mất mát bớt thật. Cố Trầm Chu đứng trong tầm nhìn, chờ. Tôi đưa tay ra. “Anh có thể nắm tay tôi.” Anh bước đến. Bàn tay anh lạnh, lực nắm vừa đủ. Chúng tôi đứng cạnh chiếc máy phát làm từ một cuộn băng không còn tồn tại. Sáng hôm sau, bão đi qua. Hải Lăng đầy cành cây gãy, bùn và những cửa kính vỡ. Kho âm thanh không ngập. Tầng một của đài cũ có nước, nhưng phòng phát vẫn khô. La Hạo Nhiên lập biên bản mất hiện vật dài bảy trang. Ông không viết rằng cuộn băng bị hủy do bất cẩn. Ông ghi rõ quyết định chung, mục đích cứu hộ và kết quả. Tôi ký dưới dòng “không thể phục hồi”. Cố Trầm Chu ký vào phần thiết bị. Không ai dùng thành công của buổi phát để xóa lỗi đã xảy ra trước đó. Ban quản lý thành phố mở cuộc xem xét. Họ không trao huân chương. Họ cũng không phạt chúng tôi. Đài cũ được giữ lại như trạm dự phòng, không phải vì giá trị hoài niệm mà vì đường dây của nó đã chứng minh còn cần thiết. Báo cáo tám năm trước của Cố Trầm Chu được bổ sung phụ lục nêu sai sót khảo sát. Anh không xin xóa chữ ký cũ. “Để nó ở đó,” anh nói. “Người đọc cần thấy một kỹ sư có thể sai và cần sửa bằng việc gì.” Tôi không được phục hồi danh dự cho Hứa Nhược Lam bằng bản gốc. Không có đoạn ghi âm hoàn chỉnh để công bố. Lá thư vẫn bị hạn chế. Những nhân chứng còn sống vẫn có quyền không kể.