Thay vì dựng một câu chuyện duy nhất, chúng tôi mở dự án lời kể tự nguyện. Từ Thư Dao là người đầu tiên. Bà thu lại câu chuyện kho may, lần này trong phòng có ánh sáng, nước ấm và một tờ giấy ghi rõ quyền xóa. Bà giữ lại tên mình nhưng yêu cầu không dùng tên con gái. Một người đàn ông từng là cậu bé trong nơi trú chỉ cho phép lưu giọng đã biến đổi. Một gia đình gửi văn bản mà không thu tiếng. Hai người tiếp tục từ chối. Trên trang giới thiệu dự án, tôi viết rằng sự vắng mặt của lời kể không chứng minh đồng ý hay phản đối. Nó chỉ có nghĩa chúng tôi không có quyền dùng giọng họ. Chúng tôi không gọi đó là kho sự thật. La Hạo Nhiên đề nghị tên “Kho lời kể có quyền rút lại”. Dài và khó nhớ, nhưng chính xác. Cuối cùng bảng cửa chỉ ghi “Phòng nghe cộng đồng”, bên dưới có một câu nhỏ: bạn có thể đổi ý. Tên Hứa Nhược Lam không được khắc lớn hơn những người khác. Tấm biển ở hành lang đài cũ ghi rằng trong hai cơn bão cách nhau ba mươi năm, nhiều người đã giữ đường truyền bằng những lựa chọn không giống nhau. Tôi đặt lá thư của bà trong hộp riêng. Không quét, không đăng. Có những bằng chứng chỉ cần giúp một người sống đúng hơn; chúng không bắt buộc trở thành tài sản của đám đông. Cố Trầm Chu bắt đầu học ngôn ngữ ký hiệu nghiêm túc. Tôi học cùng anh, chậm hơn và thường đặt sai vị trí ngón tay. Có hôm anh dùng máy trợ thính, có hôm không. Tôi không hỏi lý do trước mặt người khác. Anh cũng không tự ý chỉnh lịch làm của tôi mỗi khi độ ẩm tăng. Chúng tôi vẫn mắc lỗi. Tôi có lần kéo dài một phiên nghe quá năm phút vì gần tách được một âm tiết. Anh đứng dậy rời phòng đúng như đã hẹn. Tôi bực đến tối, rồi sáng hôm sau xin lỗi mà không thêm chữ “nhưng”. Anh có lần nhận lịch kiểm tra đài thay tôi để tôi được nghỉ, tưởng đó chỉ là việc nhỏ. Tôi trả lịch lại và nhắc anh hỏi. Anh nhận lỗi, rồi đặt một câu hỏi mới: “Em có muốn anh đi cùng, không phải đi thay không?” Tình cảm giữa chúng tôi không nảy ra từ một lần cứu hộ. Nó lớn lên trong những sửa đổi nhỏ có thể kiểm chứng: một cuộc họp được thêm phụ đề, một tin nhắn có câu hỏi thay vì mệnh lệnh, một bàn tay dừng trước khi chạm.