trong tay kéo có gì?” Người phụ nữ trẻ đáp ngay: “Một nhãn da màu nâu.” Bà cụ lắc đầu. “Không có nhãn. Con trai tôi quấn chỉ xanh quanh đó vì tay tôi hay trượt.” Tôi đeo găng, kéo tay cầm lên. Một vòng chỉ xanh đã sờn hiện ra. Người phụ nữ trẻ im bặt. Bà cụ nhận lại vali, mở khóa rồi lấy chiếc khăn choàng có đường viền do chính bà thêu. Trước khi đi, bà nắm tay tôi, cười bảo người trẻ bây giờ nhìn giỏi hơn máy. Tôi không kể rằng máy móc chưa bao giờ là vấn đề chính. Đồ thất lạc mang theo thói quen của người dùng. Một vết vá, mùi thuốc, sợi chỉ buộc vội hay góc nhãn bị bóc đều trung thực hơn lời khẳng định. Công việc của tôi là lắng nghe những dấu vết không biết nói. Đến cuối giờ chiều, nhân viên kho đẩy ra một kiện mới. Chiếc vali xanh rêu nằm trên xe hàng, cũ đến mức lạc hẳn giữa những vỏ nhựa bóng loáng. “Chị Minh Ý, cái này kỳ lắm,” cậu đồng nghiệp nói. “Không có thông tin chuyến tàu. Chỉ có mã hồ sơ chuyển tiếp từ kho dự án ga Thanh Phổ.” Ga Thanh Phổ đã ngừng đón khách từ nhiều năm trước. Một quỹ văn hóa đang phục hồi tòa nhà cũ bên sông để làm không gian lưu trữ ký ức đường sắt. Những đồ vật ở đó không thể tự nhiên xuất hiện trong luồng hành lý của ga Đông. Tôi quét mã nhận hành lý. Màn hình hiện một hồ sơ vừa được kích hoạt lúc chín giờ sáng. Dòng tên chủ sở hữu làm đầu ngón tay tôi lạnh đi. Tạ Cảnh Sơn. Cha tôi. Tôi đọc lại ba lần. Ngày sinh đúng. Số giấy tờ cũ đúng. Địa chỉ là căn nhà tập thể nơi tôi sống đến năm mười hai tuổi. Tình trạng hồ sơ ghi “chờ người thừa kế hợp pháp nhận lại”. Cậu đồng nghiệp nhìn tôi. “Có phải người nhà chị không?” Tôi tháo găng, rồi lại đeo vào. “Đưa vào khu kiểm soát. Chưa được mở. Gọi bộ phận an ninh xác minh nguồn chuyển.” Giọng tôi bình tĩnh hơn bàn tay. Suốt mười bảy năm, tôi đã tưởng tượng hàng trăm lần về ngày cha trở về. Trong những tưởng tượng