ấy, có lúc ông già đi, có lúc ông bị mất trí nhớ, có lúc ông đứng ngoài cửa tiệm của mẹ và không dám bước vào. Chưa lần nào ông trở về dưới hình dạng một chiếc vali phủ bụi. Mẹ vẫn giữ một ngăn tủ trống cho cha đến năm tôi vào đại học. Sau đó bà nhét vải vụn vào ngăn ấy, nhưng không vứt chiếc chìa khóa. Tôi từng ghét cái ngăn tủ hơn ghét người đã bỏ đi. Một khoảng trống được giữ sạch sẽ có thể chiếm nhiều chỗ hơn bất kỳ món đồ nào. Bộ phận an ninh trả lời rằng kiện hàng đi qua một nhà thầu vận chuyển hợp lệ của dự án Thanh Phổ. Hồ sơ kèm đủ chữ ký điện tử. Người phụ trách dự án sẽ tới đối chiếu trước bảy giờ tối. Người tới là Giang Tự Hành. Anh mặc áo khoác xanh than còn đọng nước mưa, cầm một ống bản vẽ trơn và một tập biên bản. Anh dừng cách quầy hai bước, nhìn chiếc vali trong phòng kính rồi mới giới thiệu. “Tôi phụ trách phần phục hồi kiến trúc ga Thanh Phổ.” “Tại sao hiện vật trong kho dự án lại được đưa vào hệ thống hành lý thất lạc?” “Tôi cũng đang tìm câu trả lời.” “Tên anh có trên biên bản xuất kho.” “Chữ ký xác nhận hiện vật rời kho là của tôi. Phiếu chuyển đến ga Đông không phải.” Anh nói không nhanh, không né mắt. Kiểu bình tĩnh ấy khiến người đối diện khó biết anh đang thành thật hay chỉ đã chuẩn bị kỹ. Tôi đặt biên bản lên quầy. “Anh biết chủ vali?” “Biết.” “Quan hệ?” “Ông ấy từng giúp tôi đưa ra một quyết định.” “Quyết định gì?” Giang Tự Hành nhìn tôi vài giây. “Câu đó thuộc về phần đời của tôi. Nếu cô muốn biết vì nó liên quan đến chiếc vali, tôi sẽ nói khi chúng ta có đủ căn cứ. Nếu cô chỉ muốn biết vì tò mò, tôi xin giữ lại.” Tôi gần như bật cười. Một người đến quầy của tôi, mang theo bí mật về cha tôi, rồi phân loại câu hỏi của tôi như phân loại hồ sơ. “Anh không có quyền đặt điều kiện.” “Đúng. Vì vậy tôi không yêu cầu cô giao chiếc vali.” Anh đẩy tập biên