bản qua khe kính. Trong đó là danh mục hiện vật của kho Thanh Phổ. Chiếc vali có số lưu trữ cũ, ảnh chụp cách đây mười năm và ghi chú: chỉ bàn giao khi người có tên trong hồ sơ chủ động yêu cầu đối chiếu. Người có tên là tôi. “Tôi chưa từng yêu cầu.” “Cho nên có người đã làm thay cô.” Câu trả lời ấy làm tôi chú ý. Anh không nói người đó giúp tôi, cũng không nói họ có ý tốt. Anh chỉ xác định một ranh giới đã bị vượt qua. Tôi hỏi: “Anh biết ai không?” “Chưa có bằng chứng.” “Còn điều gì anh biết nhưng chưa nói?” “Có.” “Anh thành thật thật đấy.” “Thành thật một nửa vẫn là một kiểu giấu giếm. Tôi không muốn đổi tên cho nó.” Tôi nhìn lại bức ảnh trong danh mục. Chiếc vali mười năm trước có đúng vết xước hình cánh chim ở đáy. Khóa số đã lệch khỏi khung. Trên quai có một đường chỉ màu hổ phách. Mẹ từng dùng loại chỉ đó để gia cố mọi thứ, từ cổ tay áo của tôi đến túi đựng cơm của cha. “Vì sao anh giữ nó mười năm?” “Tôi không giữ cho mình. Tôi quản lý nơi nó được gửi lại.” “Khác nhau ở đâu?” “Nếu cô yêu cầu dừng ở đây, nó sẽ trở về kho và không ai mở. Nếu tôi giữ cho mình, cô sẽ không có lựa chọn ấy.” Tôi ghét việc câu trả lời của anh hợp lý. Chúng tôi chưa nói thêm thì một người đàn ông mặc áo mưa bước tới. Ông ta tự giới thiệu là nhân viên được Lương Khả Nghi, giám đốc truyền thông của doanh nghiệp tài trợ, ủy quyền nhận hiện vật. Giấy tờ ông ta đưa ra khớp với hồ sơ trên hệ thống. Mọi việc sau đó diễn ra đúng như đoạn mở đầu của đêm ấy, chỉ khác rằng khi sống trong nó, tôi không có thời gian để nghe tiếng nhạc báo hiệu nguy hiểm như trong phim. Tôi kiểm tra con dấu. Tôi gọi số xác minh. Tôi đối chiếu giấy tờ tùy thân. Tất cả đều đúng. Người đàn ông gõ ngón tay lên quầy. “Dự án cần hiện vật cho buổi chụp ngày mai. Cô Lương đã thỏa thuận với đơn vị quản lý ga cũ.” “