Tôi cần xác minh quyền sở hữu, không chỉ quyền vận chuyển.” “Trong hồ sơ ghi người thừa kế chưa nhận. Hiện vật đang thuộc danh mục dự án.” “Danh mục lưu trữ không tự tạo quyền sở hữu.” Ông ta nghiêng người về phía tôi. “Cô đang làm khó một dự án văn hóa chỉ vì trùng tên với người nhà sao?” Tôi đặt chiếc vali lên bàn kiểm tra. Ổ khóa ba số nằm nghiêng. Tôi hỏi ông ta cách mở. Ông ta đọc một dãy số có trong phiếu bàn giao và xoay từng vòng rất thành thạo. Khóa không nhúc nhích. Tôi cúi xuống. Một lớp bụi mỏng phủ mép kim loại, nhưng quanh số cuối có dấu lau mới. Tôi dùng bút chì nghiệp vụ miết nhẹ lên mặt sau tờ phiếu. Dưới số bảy in đậm hiện bóng hằn của số một. Ai đó đã sửa số cuối sau khi tờ giấy được ký. Tôi khóa hồ sơ trên hệ thống. “Giấy nhận có dấu hiệu bị thay đổi. Vali sẽ được giữ để kiểm tra.” Người đàn ông chộp lấy tay kéo. Giang Tự Hành bước lên nhưng không chạm vào ông ta. Anh chỉ nói: “Máy ghi hình đang hoạt động. Nếu ông kéo thêm lần nữa, hành động sẽ không còn là yêu cầu bàn giao.” Người đàn ông buông tay. Trước khi đi, ông ta nói Lương Khả Nghi sẽ trực tiếp làm việc với chúng tôi. Tôi không quan tâm lời đe dọa. Tôi quan tâm việc Giang Tự Hành vừa cúi xuống đáy vali và tìm đúng vết xước giữa lớp bụi. “Anh đã mở nó trước đây?” “Chưa.” “Vậy vì sao biết vết xước?” “Cảnh Sơn từng nói nếu chiếc vali đến tay cô, hãy nhìn dưới đáy trước khi nhìn vào trong.” Anh dùng tên cha tôi như thể họ vừa gặp nhau hôm qua. “Từ bao giờ anh được gọi cha tôi như vậy?” “Từ lúc ông ấy bảo tôi đừng gọi mình là chú Cảnh Sơn nữa.” Chỉ một chữ họ bật ra trong câu nói ấy cũng làm tôi khó chịu. Nhưng trước khi tôi kịp hỏi tiếp, Giang Tự Hành nhìn thẳng vào tôi. “Ông ấy còn nói, nếu cô vẫn chưa mất thứ đó, cô sẽ biết phải làm gì.” Tôi nghe lại câu đầu của lá thư trong đầu. Minh Ý, nếu con