nhìn Giang Tự Hành. Anh đứng bên cửa sổ, không có vẻ ngạc nhiên. Trên đường về ga, tôi hỏi: “Anh cũng có một tấm?” Anh không trả lời ngay. “Có.” “Vì sao anh không nói từ đầu?” “Vì tấm đó là bằng chứng của tôi, không phải chìa khóa để mua lòng tin của cô.” “Anh luôn nói như đang soạn biên bản sao?” “Chỉ khi người đối diện có lý do chính đáng để không tin tôi.” Mưa lại đổ xuống. Chúng tôi trú vào quán mì cạnh ga. Quán chỉ có sáu bàn, hơi nước phủ mờ cửa kính. Tôi gọi mì nước. Giang Tự Hành gọi món giống tôi, rồi đẩy lọ tiêu sang bên vì thấy tôi hắt hơi từ lúc bước vào. Một hành động nhỏ không đủ để biến người lạ thành người đáng tin. Nhưng nó làm tôi bớt muốn tranh cãi. “Anh gặp cha tôi lúc bao nhiêu tuổi?” “Hai mươi hai.” “Anh định bỏ ngành?” “Định bỏ tất cả liên quan đến đường sắt.” “Vì sao?” “Cha tôi là quản lý một đội thi công. Sau một sự cố, ông nhận trách nhiệm thay cho người đã ép tiến độ. Tôi ghét việc mọi người gọi đó là hy sinh. Tôi nghĩ chỉ cần rời đi là thoát khỏi cách sống ấy.” “Cha tôi thuyết phục anh ở lại?” “Không. Cảnh Sơn hỏi nếu không có ai để chống lại, tôi còn muốn làm nghề này không. Tôi nói có. Ông ấy đưa tấm vé và bảo vậy thì đừng để cơn giận chọn nghề thay tôi.” Tôi khuấy bát mì dù đường nét trên mặt nước đã tan hết. “Ông ấy giỏi trao quyền cho người ngoài.” “Và đã không làm được điều đó với gia đình.” Giang Tự Hành nói ngay, không cố cứu hình ảnh của cha tôi. Cơn giận trong tôi bỗng không tìm được chỗ va. Anh lấy một phong bì niêm phong từ ống bản vẽ. “Đây là quyền truy cập bản sao hồ sơ phục hồi liên quan đến vali. Tôi đã chuẩn bị từ khi thấy tên cô trên danh mục. Nếu cô mở, hệ thống sẽ ghi cô tự nguyện tham gia đối chiếu. Nếu không, cô có thể trả lại.” “Anh không mở cho tôi xem trước?” “Không.” “Lỡ bên trong chỉ là giấy trắng?” “Cô có quyền nghi.” Tôi nhận phong bì.