thì chủ động bằng cách nào?” “Tôi biết.” “Anh biết mà vẫn chờ?” “Tôi đã nghĩ giữ đúng lời là cách ít gây hại nhất.” “Anh nghĩ sai.” “Phải.” Anh nhận ngay, khiến câu trách móc tiếp theo của tôi mắc lại. Giang Tự Hành đặt cuống vé xuống. “Tôi đã dùng lời hứa làm lý do không phải quyết định. Mỗi năm dự án kiểm kê, tôi đều có thể yêu cầu rà người thừa kế. Tôi không làm. Khi vali bị ai đó đẩy vào hệ thống ga Đông, điều đầu tiên tôi thấy không phải họ vượt quyền cô, mà là họ đã làm việc tôi không dám làm.” “Anh muốn tôi cảm ơn sự thành thật này?” “Không. Tôi muốn cô có đủ dữ kiện để quyết định có tiếp tục làm việc với tôi.” Tôi nhìn ô cửa phòng chờ. Ngoài kia, đường ray cũ phủ nước mưa, kéo về hai hướng rồi mất sau những mái nhà. “Nếu dừng làm việc với anh, tôi có mất quyền xem hồ sơ không?” “Không. Tôi sẽ chuyển đầu mối khác.” “Vậy tôi tiếp tục. Không phải vì tha thứ. Vì đổi người lúc này làm chậm việc.” “Đủ rồi.” Anh không đòi một lời dễ nghe hơn. Có lẽ đó là lúc tôi bắt đầu thấy nguy hiểm thật sự của Giang Tự Hành. Anh không chen vào chỗ trống bằng lời hứa, nên chỗ trống ấy khiến tôi phải tự nhìn xem mình muốn đặt gì vào. Hồ sơ y tế cũ không còn đầy đủ. Chúng tôi chỉ tìm được sổ cấp thuốc, danh sách người tạm trú ở bệnh xá đường sắt và ba biên bản chuyển viện. Tên cha xuất hiện trong mười tháng sau vụ sạt lở. Ông bị tổn thương ở lưng và chân, không còn làm việc nặng. Không có bệnh nan y. Không có chứng mất trí nhớ. Ông tỉnh táo, có thể viết, có thể gặp người khác và từng giúp bệnh xá sửa sổ vật tư. Tôi đọc từng dòng trong phòng lưu trữ, cảm giác như có ai cẩn thận tháo bỏ những cái cớ tôi đã dựng cho ông. Giang Tự Hành kể lần gặp cuối. “Hôm đó Cảnh Sơn ngồi ngoài hiên bệnh xá. Ông hỏi tôi đã viết điểm đến chưa. Tôi nói chưa cần. Ông cười bảo đừng biến việc chưa chọn thành một