Minh Ý.” Tôi nhớ bà. Một cô gái mặc áo mưa vàng, tóc ướt dính vào má, trao phong bì rồi dặn đưa cho mẹ. Tôi đã đứng dưới mái hiên đọc trộm trước khi vào nhà. Bội San nhìn tôi. “Thư đến tay cô, đúng không?” Tôi không đáp. Bà không hỏi thêm. Có lẽ người từng giấu một con số nhận ra vẻ mặt của người đã giấu một lá thư. “Còn chiếc vali được đưa về ga Đông?” tôi hỏi. “Ba ngày trước, nhà thầu của doanh nghiệp tài trợ yêu cầu xuất kho để chụp danh mục. Tôi phản đối. Kỹ sư Tự Hành cũng không đồng ý. Nhưng họ có giấy của ban điều phối.” Giang Tự Hành mở hồ sơ điện tử. Lệnh xuất kho chỉ cho phép đưa vali sang phòng chụp trong cùng khu ga cũ. Có người đã thay địa chỉ đích sau khi anh ký xác nhận tình trạng hiện vật. Chữ ký của Lương Khả Nghi nằm ở phần yêu cầu truyền thông. Chiều ngày thứ sáu, Khả Nghi mời chúng tôi đến phòng họp của dự án. Cô mặc áo khoác xám than, cặp tài liệu màu bạc đặt ngay ngắn trước mặt. Trên màn hình là bản thiết kế triển lãm. Ở chính giữa, hình chiếc vali xanh rêu được phóng lớn dưới một dòng giới thiệu chưa hoàn chỉnh. “Tôi xin lỗi về sai sót chuyển kho,” Khả Nghi nói. “Nhà thầu đã hiểu nhầm địa chỉ. Nhưng nhờ vậy, chúng ta tìm được cô Minh Ý. Kết quả không hẳn xấu.” “Tự ý kích hoạt hồ sơ người thừa kế không trở thành việc tốt chỉ vì cô thích kết quả,” tôi đáp. “Tôi thừa nhận quy trình có vấn đề. Tôi sẵn sàng sửa. Đổi lại, tôi muốn đề nghị hợp tác.” Cô mở bản dự toán. Khoản tài trợ đủ để hoàn thiện mái phía đông, xử lý nền ẩm và mở cửa ga đúng kế hoạch. Điều kiện là doanh nghiệp có quyền sản xuất nội dung độc quyền từ chiếc vali cùng câu chuyện của cha tôi trong ba năm. “Tôi không sở hữu câu chuyện của bốn người nhận vé,” tôi nói. “Chúng tôi có thể đổi tên.” “Đổi tên không đổi quyền.” Khả Nghi mỉm cười nhẹ. “Cô làm việc với hành lý thất lạc, chắc hiểu giá trị của việc đưa