một món đồ về đúng chỗ. Chúng tôi đang đưa ký ức này về với công chúng.” “Công chúng không phải chủ sở hữu.” “Nhưng không có tài trợ, tòa nhà có thể tiếp tục đóng. Khi đó không ai được thấy gì cả.” Đây là phần thưởng giả được gói rất đẹp. Giao chiếc vali, cứu nhà ga. Giữ quyền riêng tư, để mái dột thêm một mùa. Nếu chỉ nhìn hai lựa chọn Khả Nghi đặt ra, từ chối cô sẽ giống ích kỷ. Giang Tự Hành hỏi: “Điều khoản nào cho phép doanh nghiệp dùng hiện vật chưa xác định sở hữu?” Khả Nghi lật đến phụ lục hiến tặng. “Đơn vị quản lý ga có quyền trưng bày vật nằm trong danh mục phục hồi.” “Quyền trưng bày không bằng quyền chuyển giao câu chuyện cá nhân.” “Vậy chúng ta sẽ làm rõ trước buổi công bố ngày kia.” Cô rút từ cặp bạc một tờ giấy bọc nhựa. Tôi chỉ nhìn dòng đầu đã nhận ra. Minh Ý, nếu con vẫn chưa làm mất lòng tin vào lựa chọn của chính mình... Tôi đứng bật dậy. “Cô lấy ở đâu?” “Bản sao từ lô giấy tờ thu dọn nhà tập thể cũ. Người cung cấp nói bức thư liên quan trực tiếp đến chiếc vali.” “Cô không có toàn bộ.” “Trang đầu đã đủ chứng minh đây là một di sản có câu chuyện.” “Tôi hỏi lại. Cô lấy ở đâu?” Khả Nghi khép cặp. “Thông tin nguồn sẽ được cung cấp trong quy trình pháp lý. Tôi mong cô tìm bản gốc, nếu còn. Bản gốc có thể giúp xác định quyền của gia đình và cũng làm triển lãm đáng tin hơn.” Cô biết. Có thể không biết tôi giấu thư, nhưng biết bản gốc từng về nhà. Trên đường về, tôi không nói gì. Giang Tự Hành đi bên cạnh, giữ khoảng cách nửa bước. Đến trước căn hộ, anh mới hỏi: “Cô muốn tôi chờ ngoài hay đi?” “Tôi cần tìm một thứ.” “Tôi hiểu.” “Không, anh chưa hiểu.” Tôi mở cửa rồi quay lại. “Vào đi. Tôi không muốn kể hai lần.” Hộp kim chỉ nằm trên nóc tủ quần áo. Mẹ tặng tôi khi chuyển ra ở riêng, bảo trong đó toàn cúc thừa và chỉ cũ, giữ cũng vô ích. Bà không biết lớp lót đáy đã bị một đứa trẻ