người khác quyết định thay mình, vậy mà khi đến lượt, tôi chỉ muốn có ai nói đâu là đáp án đúng. Giang Tự Hành nhìn tôi. “Tôi xử lý việc niêm phong trong phạm vi kỹ thuật. Cô đi gặp mẹ.” “Anh lại quyết định giúp tôi?” “Không. Tôi nói phần tôi tự chọn làm. Cô vẫn chọn phần của cô.” Tôi cầm phong bì chạy ra mưa. Tiệm may đóng cửa, rèm kéo kín. Tôi gõ suốt mười phút. Mẹ không mở. Tôi ngồi dưới mái hiên đến tối, nước mưa tạt ướt nửa vai. Có lúc tôi muốn nhét thư qua khe cửa, hoàn thành động tác trao trả rồi bỏ đi. Nhưng như thế vẫn là chọn thời điểm thay bà. Gần chín giờ, đèn trong tiệm bật sáng. Mẹ mở cửa. “Vào đi. Hàng xóm nhìn.” Bên trong không bật máy sưởi. Mẹ ngồi sau bàn cắt vải. Tôi đặt phong bì trước mặt bà. “Con không mở thêm. Con cũng không sao chép. Bản của Khả Nghi chỉ có trang đầu, con không biết từ đâu. Đây là bản gốc.” Mẹ không chạm vào. “Con muốn mẹ đọc để kịp cứu nhà ga?” “Không. Con muốn trả lại vì nó thuộc về mẹ. Mẹ có thể đọc, đốt, cất, hoặc không quyết định hôm nay. Việc đó không liên quan đến dự án.” “Con đã biết nói đúng câu rồi.” “Con biết nói không có nghĩa con làm đúng.” Mẹ nhìn ra cửa kính. Mưa kéo những vệt dài qua ánh đèn đường. “Năm con mười hai tuổi, mẹ đã dựa vào con quá nhiều,” bà nói. “Mẹ hỏi con mỗi ngày có tin gì của cha không. Mẹ biến con thành người gác cửa cho nỗi chờ của mẹ. Việc đó không đúng.” “Nhưng con giấu thư.” “Phải. Hai việc có thể cùng sai.” Tôi cúi đầu. Chúng tôi ngồi rất lâu mà không ai cố làm lành. Lạ thay, sự im lặng ấy không lạnh. Nó chỉ là khoảng thời gian mẹ được phép chưa quyết định. Cuối cùng bà kéo phong bì về phía mình, cất vào ngăn bàn mà không mở. “Chiếc áo đâu?” “Ở ga, trong tủ bảo quản tạm.” “Đường chỉ trong tay áo không phải để sửa rách. Cảnh Sơn chỉ biết khâu kiểu đó khi muốn giấu tiền đi đường. Ông ấy sẽ để một túi lót bên dưới.”