Tôi nhớ Bội San nói có danh sách trong áo. “Mẹ có muốn đi cùng con lấy không?” “Không. Con xin biên bản mang áo về đây. Mẹ sẽ chỉ chỗ mở, nhưng con tự làm việc của con.” Đó chưa phải tha thứ. Đó là một phần việc mẹ tự nguyện nhận. Sáng sớm, với sự chứng kiến của nhân viên lưu trữ, mẹ dùng kéo tách đúng ba mũi chỉ. Một túi vải mỏng lộ ra. Bên trong là tờ danh sách năm cái tên, địa chỉ cũ và một dòng viết tay: Mỗi tấm vé thuộc về người có tên. Không ai được kể thay nếu chưa hỏi. Dưới cùng có chữ ký của Cảnh Sơn và hai người làm chứng: Bội San, Duy Khang. Tờ giấy không tự động giải quyết tranh chấp pháp lý. Nhưng nó chứng minh ý định phân quyền của người tạo vật chứng và chỉ ra những chủ thể phải được hỏi. Tôi dành cả ngày liên hệ từng người. Duy Khang đồng ý cho trưng bày ảnh cuống vé, với điều kiện chú thích phải ghi ông tự chọn ở lại và chịu trách nhiệm cho lựa chọn ấy. Tĩnh Văn chỉ cho phép dùng lời kể, không dùng tên hay ảnh. Mặc Chi từ chối mọi hình thức trưng bày tấm vé của mình nhưng đồng ý ký xác nhận rằng doanh nghiệp không có quyền gộp nó vào câu chuyện chung. Người thứ tư là Giang Tự Hành. Anh đặt cuống vé lên bàn trước mặt tôi. “Tôi cho phép trưng bày bản gốc trong ba tháng. Sau đó phải trả.” “Tại sao anh đồng ý bản gốc?” “Vì tôi muốn. Không phải để bù cho cô hay cứu dự án.” “Điều kiện?” “Phần giới thiệu chỉ nói đây là vật nhắc tôi tự chọn nghề. Không dùng cha tôi, không biến Cảnh Sơn thành người cứu tôi.” Tôi ghi đúng từng chữ. Anh hỏi: “Còn tấm của cô?” “Tôi chưa quyết định.” “Được.” “Anh không định khuyên sao?” “Không.” “Tôi bắt đầu thấy anh lười rồi.” Giang Tự Hành cười. Đây là lần đầu sau nhiều ngày, tôi cũng cười được. Chúng tôi không chỉ thu chữ ký đồng ý. Chúng tôi ghi cả quyền từ chối, thời hạn cho mượn, câu chữ được phép dùng và cách rút vật chứng. Từ bốn lựa chọn khác nhau, một mô hình