mới hiện ra: kho ký ức không sở hữu câu chuyện; nó chỉ giữ hộ theo điều kiện của người trao. Khả Nghi đã đặt chúng tôi trước hai lựa chọn, độc quyền hoặc đóng cửa. Chúng tôi tạo lựa chọn thứ ba. Trước buổi công bố, Giang Tự Hành nhận thông báo anh có thể bị rút khỏi vị trí phụ trách vì cản trở nhà tài trợ. Anh đọc xong, gấp điện thoại lại. “Anh ổn không?” tôi hỏi. “Không hẳn.” “Anh có thể rút cuống vé và tránh đứng tên.” “Đó là đề nghị hay cô đang quyết định thay tôi?” Tôi thở ra. “Đề nghị. Anh được từ chối.” “Tôi từ chối.” “Rõ.” Anh nhìn tôi một lúc rồi nói: “Sau hôm nay, dù dự án thế nào, tôi muốn mời cô ăn một bữa không có hồ sơ trên bàn.” “Đây là lúc tỏ tình sao?” “Không. Đây là lúc hỏi trước xem cô có muốn tôi tỏ tình vào một ngày khác không.” Tôi bật cười, lần này thành tiếng. “Anh đúng là người có thể biến lãng mạn thành phiếu xác nhận.” “Cô chưa trả lời.” “Sau hôm nay, hỏi lại.” “Được.” Buổi công bố diễn ra trong phòng chờ ga Thanh Phổ. Mái phía đông vẫn quây bạt. Phóng viên đứng thành hai hàng. Mô hình triển lãm đặt giữa sảnh, chiếc vali xanh rêu được dự kiến làm tâm điểm nhưng vẫn còn ở phòng bảo quản. Khả Nghi lên sân khấu trước. Cô nói về ký ức đường sắt, về những chuyến đi nối con người, về nhà tài trợ sẵn sàng cứu một di sản khỏi xuống cấp. Cách cô kể rất hay. Nếu không biết phần bị cắt bỏ, có lẽ tôi cũng tin đây là cơ hội duy nhất. Trên màn hình xuất hiện ảnh tấm vé trống của tôi. Không có mặt sau, nhưng tôi nhận ra vết ố ở góc. Khả Nghi nói: “Đây là di vật cuối của một người thợ đã giúp nhiều người tìm thấy hướng đi.” Tôi đứng lên. “Xin dừng ở đó.” Mọi máy quay chuyển về phía tôi. Tim tôi đập mạnh đến mức câu đầu tiên gần như không thành tiếng. Tôi nhìn mẹ. Bà đứng gần cuối phòng, phong bì thư nằm trong túi áo. Bà không gật đầu khích lệ. Bà chỉ nhìn, để tôi tự nói. Tôi bước