lên cạnh sân khấu. “Tấm vé trên màn hình không phải di vật cuối của một người hùng. Nó là một trong năm tấm thuộc năm người khác nhau. Ba người không cho phép doanh nghiệp dùng vật của họ theo cách vừa trình bày. Một người cho mượn có thời hạn. Còn tấm này thuộc quyền quyết định của tôi, và tôi chưa đồng ý.” Khả Nghi giữ nụ cười. “Cô Minh Ý, hình ảnh được lấy từ hồ sơ kiểm kê của dự án. Chúng tôi chưa công bố nội dung riêng tư.” “Cô vừa gộp năm lựa chọn thành một huyền thoại. Đó chính là nội dung riêng tư.” Đại diện quỹ yêu cầu làm rõ căn cứ. Tôi đưa bản sao danh sách trong túi áo, biên bản nguồn gốc vali, xác nhận của Bội San và Duy Khang, cùng bốn văn bản nêu quyền sử dụng khác nhau. Khả Nghi nói: “Những giấy này không phủ nhận quyền trưng bày hiện vật thuộc danh mục ga.” “Đúng. Chúng chứng minh danh mục không có một chủ thể duy nhất để ký hợp đồng độc quyền. Nếu doanh nghiệp muốn hỗ trợ mái nhà, chúng tôi biết ơn. Nếu doanh nghiệp muốn đổi tiền lấy quyền kể thay, điều đó không có trong thỏa thuận hiến tặng.” Một phóng viên hỏi lá thư cuối có xác nhận ý nguyện của Cảnh Sơn không. Đây là điểm tôi có thể né bằng quyền riêng tư. Nhưng nếu chỉ né, Khả Nghi sẽ tiếp tục dùng bản sao như một thứ quyền lực treo trên đầu mẹ con tôi. “Tôi không công bố nội dung lá thư,” tôi nói. “Tôi chỉ xác nhận bản gốc thuộc về mẹ tôi và chưa được cho phép sử dụng. Tôi cũng phải nói rõ vì sao bản gốc không xuất hiện suốt mười bảy năm.” Mẹ nhìn tôi. Tôi cho bà thời gian ngăn lại. Bà không ra hiệu gì. “Tôi đã giấu nó khi mười hai tuổi. Tôi nói với mẹ rằng không có thư. Tôi tưởng mình đang bảo vệ bà, nhưng thật ra tôi tước quyền được biết và được quyết định của bà. Chính sai lầm đó khiến tôi hiểu một dự án mang danh bảo tồn vẫn có thể gây tổn thương nếu quyết định thay người khác.” Căn phòng xôn xao. Tôi biết lời thú nhận ấy