có thể đi theo tên tôi lâu hơn mọi biên bản. Đồng nghiệp có thể hỏi một người từng giấu thư gia đình có đáng tin trong công việc hành lý thất lạc không. Nhưng nếu tôi dùng danh tiếng để che lỗi, tôi sẽ làm đúng điều mình đang phản đối. “Tôi không yêu cầu mọi người tin tôi vì câu chuyện cảm động,” tôi tiếp tục. “Tôi đề nghị nhìn vào cơ chế. Mỗi chủ thể giữ quyền đồng ý, từ chối, giới hạn thời gian và rút vật chứng. Kho lưu trữ ghi điều kiện đó cùng nguồn gốc. Không ai, kể cả gia đình tôi, được biến lựa chọn của người khác thành tài sản chung.” Giang Tự Hành trình bản thiết kế thay thế. Không có tủ kính trung tâm cho chiếc vali. Thay vào đó là năm ngăn riêng, mỗi ngăn có khóa và điều kiện sử dụng khác nhau. Một ngăn có thể để trống nếu chủ nhân không đồng ý trưng bày. Khoảng trống được giữ như một phần của câu chuyện, không bị lấp bằng bản sao. Đại diện quỹ hỏi chi phí. “Thấp hơn thiết kế sân khấu hiện tại,” Giang Tự Hành đáp. “Khoản tiết kiệm đủ xử lý một phần mái phía đông. Phần còn thiếu có thể chia thành tài trợ hạng mục, không gắn quyền độc quyền nội dung.” Khả Nghi nhìn bảng dự toán. Lần đầu tiên, vẻ mềm mại được chuẩn bị kỹ trên mặt cô rạn đi. “Nếu không có câu chuyện trung tâm, chiến dịch sẽ mất sức hút.” Tôi nói: “Câu chuyện trung tâm là không ai được sở hữu đường đi của người khác.” “Khó truyền thông.” “Nhưng thật.” Một phóng viên hỏi Khả Nghi liệu doanh nghiệp có rút tài trợ không. Đây là khoảnh khắc cô có quyền lực thật. Nếu rút, dự án chậm ít nhất một năm. Nếu ở lại, cô mất quyền điều khiển câu chuyện nhưng có thể biến sự thay đổi thành cam kết đạo đức. Khả Nghi nhìn những máy quay, rồi nhìn mô hình mới. “Doanh nghiệp không có mục tiêu tước quyền của bất kỳ gia đình nào,” cô nói chậm. “Chúng tôi chấp nhận thảo luận cơ chế đồng quản lý, với điều kiện quỹ xác nhận tiến độ và minh bạch ngân sách.” Cô không xin lỗi. Cũng không nhận