mình sai hoàn toàn. Nhưng cô đã chọn lùi khỏi hợp đồng độc quyền trước công chúng. Đó là hậu quả thực tế, không phải màn vạch mặt khiến một người biến mất khỏi câu chuyện. Bội San bước lên xác nhận việc sửa số kho. Bà nói rõ mình làm để giấu vali khỏi người đòi nợ, thừa nhận đã vi phạm quy trình và sẵn sàng chịu xem xét trách nhiệm. Duy Khang xác nhận chữ ký trên danh sách. Tĩnh Văn gửi bản ghi âm chỉ cho phép phát đúng một câu: “Tôi tự chọn đường của tôi.” Mặc Chi không xuất hiện, và sự vắng mặt của ông được tôn trọng. Cuộc họp kéo dài hơn ba giờ. Khi người cuối cùng rời đi, trời đã tạnh. Ánh sáng cuối chiều rơi qua những ô cửa cao, làm bụi vôi lấp lánh. Tôi thấy mẹ ngồi ở hàng ghế cuối. Tôi tới gần nhưng không ngồi sát. “Mẹ có muốn về không?” “Chờ một chút.” Bà lấy phong bì ra. Mép niêm phong vẫn nguyên. “Mẹ định đọc ở đây?” “Con muốn mẹ đọc ở đâu?” Tôi nhận ra câu hỏi thử. “Ở đâu mẹ chọn.” Bà khẽ gật, mở phong bì. Tôi quay mặt về đường ray, không nhìn chữ. Mẹ đọc rất chậm. Có lúc bà dừng, đặt tay lên trang giấy. Tôi không hỏi. Giang Tự Hành đứng ở đầu kia phòng chờ, đủ xa để không nghe. Một lúc lâu sau, mẹ gọi tôi. “Con có muốn biết không?” “Có. Nhưng mẹ không phải kể.” “Cha con viết rằng ông ấy sợ trở về sẽ biến mẹ thành người chăm bệnh và con thành đứa trẻ phải trưởng thành sớm. Ông ấy nghĩ rời đi là cách cắt gánh nặng. Sau đó ông ấy nhìn những người ở bệnh xá chờ tin và hiểu mình đã chọn thay chúng ta.” Mẹ gấp thư lại. “Ông ấy xin lỗi. Không xin tha thứ. Ông ấy bảo tấm vé cuối dành cho con, nhưng nếu con không muốn nhận thì hãy bỏ nó đi.” Tôi nhìn túi chứng cứ trong tủ tạm. “Mẹ giận cha không?” “Có.” “Còn yêu không?” “Có những tình cảm không biến mất chỉ vì người ta làm sai. Nhưng yêu không buộc mẹ phải tiếp tục chờ.” Bà đưa tay cho tôi. Tôi nắm lấy. “Mẹ chưa tha thứ hết cho