con,” bà nói. “Con biết.” “Nhưng mẹ không muốn mười bảy năm tới chỉ dùng để phạt con cho mười bảy năm trước.” Nước mắt tôi rơi lúc nào không biết. Mẹ lấy khăn tay đưa, vẫn là động tác thực tế quen thuộc, không ôm tôi ngay. Tôi lau mặt rồi hỏi: “Mẹ muốn làm gì với chiếc áo và vali?” “Giữ áo. Đưa vali vào kho cộng đồng. Tấm vé của con do con chọn.” “Chìa khóa tủ?” “Gia đình mình giữ một bản. Quỹ giữ một bản. Muốn mở phải có cả hai.” Đó là cách mẹ xây lại niềm tin: không trao hết quyền cho ai, kể cả tôi. Giang Tự Hành tới khi mẹ gọi. Bà nhìn anh từ đầu đến chân, lâu đến mức anh đứng thẳng hơn. “Cậu là người giữ vali mười năm?” “Vâng.” “Cậu cũng giỏi quyết định thay người khác.” “Vâng.” “Biết sai chưa?” “Biết.” Mẹ quay sang tôi. “Ít nhất người này trả lời ngắn.” Tôi bật cười trong nước mắt. Giang Tự Hành cũng cười, hơi bất lực. Ba tuần sau, ga Thanh Phổ mở cửa thử nghiệm. Mái phía đông chưa hoàn thiện toàn bộ nhưng đã hết dột. Năm ngăn trưng bày nằm dọc bức tường cũ. Ngăn của Mặc Chi để trống, chỉ có một dòng do chính ông cho phép: Chủ nhân chọn không trưng bày. Khoảng trống ấy thu hút nhiều người dừng lại hơn cả những tủ có đồ. Cuống vé của Duy Khang được trưng bằng ảnh. Tĩnh Văn có một thiết bị nghe nhỏ phát câu nói đã duyệt. Cuống vé của Giang Tự Hành nằm trong tủ có đồng hồ đếm thời hạn ba tháng. Chiếc vali xanh rêu ở ngăn cuối, cạnh chiếc áo đã trả cho mẹ bằng một ảnh chụp mặt ngoài, không lộ túi bí mật. Tấm vé của tôi không nằm đó. Tôi giữ nó trong túi giấy, chưa viết điểm đến. Không phải vì do dự. Tôi chỉ muốn lần đầu viết lên nó không phục vụ một buổi khai trương. Khả Nghi vẫn phụ trách truyền thông, nhưng mọi nội dung phải qua bảng đồng quản lý. Cô không trở thành bạn của tôi. Chúng tôi làm việc được với nhau vì quyền hạn đã rõ. Có lần cô nói mô hình mới khiến việc sản xuất chậm gấp đôi. Tôi đáp chậm còn