hơn lấy nhanh thứ không thuộc về mình. Cô không cười, nhưng cũng không phản bác. Bội San nhận hình thức cảnh cáo từ quỹ và tham gia số hóa sổ kho dưới giám sát. Bà nói lần này mọi sửa đổi đều để lại dấu, như vậy tốt hơn trí nhớ của những người tưởng mình đang bảo vệ ai đó. Duy Khang tới ngày mở cửa, chống gậy đi hết phòng chờ. Ông đứng trước ngăn trống của Mặc Chi rồi bảo đó là hiện vật trung thực nhất. Mẹ không tới buổi sáng. Bà mở tiệm như thường lệ. Chiều, bà mang đến một tấm rèm nhỏ may bằng vải áo cũ, tặng khu đọc thư. Bà không kể nó từng thuộc về ai. Bảng đồng quản lý ghi đúng một dòng: Người tặng cho phép sử dụng, không công bố nguồn vải. Còn tôi trở lại quầy hành lý thất lạc. Ngày đầu đi làm sau dự án, cậu đồng nghiệp hỏi tôi có lo chuyện lá thư ảnh hưởng công việc không. Tôi nói có. Sau đó tôi tự nộp bản giải trình về xung đột lợi ích trong hồ sơ chiếc vali. Bộ phận kiểm soát xem xét, kết luận tôi đã niêm phong và bàn giao đúng quy trình từ khi vật vào ga. Lời nói dối gia đình không bị biến thành lỗi nghiệp vụ, nhưng tôi vẫn phải chấp nhận ánh nhìn và câu hỏi. Danh dự không được cứu bằng một bài phát biểu. Nó được xây lại bằng những ngày làm việc không né tránh. Cuối tháng, tôi nhận ngày nghỉ bù đầu tiên. Sáng đó, tôi tới ga sớm hơn giờ hẹn mười phút. Giang Tự Hành đã đứng dưới bảng giờ tàu, không mang ống bản vẽ. “Anh đến sớm,” tôi nói. “Cô cũng vậy.” “Tôi làm ở đây.” “Hôm nay cô nghỉ.” “Anh bắt đầu biết tranh luận rồi.” Anh nhìn túi giấy trong tay tôi. “Cô mang tấm vé?” “Ừ.” Tôi mua hai vé thật đi một thị trấn ven hồ, cách Hàng Châu chưa đầy một giờ. Không phải chuyến đi lớn. Không có lời hứa đổi đời. Chỉ là nơi tôi từng muốn đến ăn cá hấp nhưng luôn hoãn vì ca trực. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế gần cửa sổ. Trước khi tàu chạy, tôi lấy tấm vé cũ ra. Ô điểm đến