vẫn trắng. Tôi dùng bút viết tên thị trấn ven hồ vào đó, nét đầu hơi run. Giang Tự Hành không nhìn trộm. Anh chờ tôi đặt bút xuống mới hỏi: “Cô chắc chứ?” “Chắc cho hôm nay.” “Thế là đủ.” Tôi đặt tấm vé cũ cạnh hai vé thật. Mười bảy năm, tôi đã nghĩ câu trả lời phải là một nơi cha từng đi, một lý do đủ lớn hoặc một lời xin lỗi có thể làm quá khứ đổi khác. Cuối cùng, thứ ông để lại không đưa tôi về phía ông. Nó đưa quyền lựa chọn trở lại tay tôi, muộn màng và không hoàn hảo. Tôi quay sang Giang Tự Hành. “Hôm trước anh nói muốn hỏi lại.” “Về bữa ăn không có hồ sơ?” “Về việc có muốn tỏ tình vào ngày khác hay không.” Anh im lặng hai giây, như thể vẫn muốn chắc tôi không nói đùa. “Tôi muốn,” anh nói. “Nhưng trước đó, tôi cần nói rõ một việc. Tôi thích cô không phải vì Cảnh Sơn, chiếc vali hay dự án. Tôi thích cách cô nhìn một vết xước rồi vẫn hỏi người sở hữu muốn gì. Tôi cũng biết có những lúc cô sẽ tự quyết định thay người khác vì sợ mất họ. Khi đó tôi sẽ nhắc, nhưng không kiểm soát cô.” “Tới lượt tôi chứ?” “Xin mời.” “Tôi thích anh không phải vì anh giữ bí mật giỏi. Phần đó khá đáng ghét. Tôi thích việc anh đứng gần nhưng luôn chừa đường ra. Tôi không hứa sẽ kể anh mọi thứ ngay lập tức. Tôi chỉ hứa nếu điều gì thuộc quyền anh được biết, tôi sẽ không gọi im lặng là bảo vệ.” “Thỏa thuận hợp lý.” “Đây không phải hợp đồng.” “Vậy tôi có được nắm tay cô không?” Tôi chìa tay ra. Tàu bắt đầu chuyển bánh. Tiếng kim loại qua chỗ đổi ray vẫn giống một cánh cửa mở, nhưng lần này tôi không nghe nó như quá khứ tràn vào. Ngoài cửa sổ, ga Hàng Châu Đông lùi dần. Những đường ray tách ra, nhập lại, mỗi đường đều có điểm đến được ai đó chọn và trả giá để đi. Tôi giữ tấm vé cũ trong túi giấy, giữ tay Giang Tự Hành trong tay mình, rồi nhìn về phía trước. Lần này, không ai viết hộ tôi nơi phải đến.