Tờ giấy từ bỏ quyền ứng cử chức chủ tịch nằm giữa bàn họp, ngay cạnh bản hôn ước của tôi. Hơn ba mươi cổ đông ngồi quanh căn phòng trên tầng cao nhất của khách sạn Lục thị. Ngoài cửa kính, mưa tháng sáu phủ mờ bờ sông Hoàng Phố. Bên trong, chú hai của chồng tôi, Lục Minh Viễn, đẩy cây bút về phía tôi. “Chỉ cần Nghi Lan ký chuyển quyền biểu quyết theo thỏa thuận hôn nhân, cuộc bỏ phiếu có thể bắt đầu.” Tôi chưa chạm vào bút. Lục Đình Châu đã đặt tay lên bản hôn ước, kéo nó về phía mình. “Cô ấy không chuyển bất cứ thứ gì cả.” Minh Viễn mỉm cười. “Cháu từ chối lá phiếu quyết định, vậy chiếc ghế này sẽ thuộc về người khác.” Đình Châu không nhìn chiếc ghế trống ở đầu bàn. Anh quay sang tôi, giọng bình tĩnh đến mức nghe rõ tiếng mưa đập vào kính. “Em muốn rời khỏi cuộc hôn nhân này ngay hôm nay không?” Ba tuần trước, tôi vẫn tin người đàn ông ấy cưới tôi chỉ vì một lá phiếu. Sáng hôm đó, tại xưởng lụa Vân Cẩm ở Hàng Châu, tôi đang kéo một dải lụa xanh qua đầu ngón tay thì điện thoại rung liên tục. Phòng nhuộm nằm sau cửa kính. Bên trong, những cuộn lụa còn ẩm treo thành hàng, phản chiếu ánh nắng như mặt hồ. Bên ngoài, nhân viên bán hàng im lặng nhìn màn hình máy tính. Đơn hàng lớn nhất trong quý vừa bị hủy. Nếu không tìm được nguồn tiền trong mười ngày, chúng tôi phải đóng một nửa xưởng và cho gần sáu mươi người nghỉ việc. Cha tôi, Tống Chính Nghiệp, bước vào phòng họp với một tập hồ sơ màu đen. “Quỹ đầu tư Đông Hải vẫn giữ đề nghị mua lại.” “Tám mươi triệu không đủ trả giá cho thương hiệu, đất xưởng và mạng lưới cửa hàng.” Tôi đặt dải lụa xuống. “Họ đang chờ chúng ta hết tiền.” “Biết là một chuyện. Sống qua tháng này là chuyện khác.” Cha mở hồ sơ. Trang đầu không phải hợp đồng mua bán. Đó là một bản hôn ước cũ, giấy đã ngả màu, phía dưới có chữ ký của bà nội tôi và Lục lão phu nhân. Tôi nhìn ông rất lâu. “Cha định bán công ty hay bán con gái?” Cả phòng họp lạnh đi. Cha không nổi giận. Ông chỉ xoa hai ngón tay lên mép bàn, thói quen mỗi khi phải thừa nhận một điều khó nói. “Lục thị đang chống lại việc bán chuỗi khách sạn ven hồ cho Đông Hải. Nếu hai nhà liên minh, Vân Cẩm có hợp đồng cung ứng ba năm và một ghế trong hội đồng liên minh. Chúng ta sẽ có quyền phủ quyết thương vụ liên quan đến thương hiệu.” “Đổi lại?” “Con kết hôn với Lục Đình Châu trong vòng mười ngày.” Tôi bật cười. Tiếng cười khô đến mức chính tôi cũng thấy khó nghe. Lục Đình Châu là tổng giám đốc tập đoàn khách sạn Lục thị. Ba mươi mốt tuổi, nổi tiếng vì có thể cắt bỏ một dự án thua lỗ trong một buổi sáng mà không để cảm xúc chen vào báo cáo. Tôi đã gặp anh vài lần ở những sự kiện thương mại. Anh luôn đứng giữa một nhóm người, nhưng vẻ mặt lại giống như đã rời khỏi cuộc trò chuyện từ trước. “Anh ta đồng ý?” Cha nhìn sang cửa sổ. “Lục gia đồng ý.” Tôi hiểu phần chưa được nói. Người cần câu trả lời của tôi không phải Đình Châu. Là hai gia đình đang nhìn cuộc hôn nhân như một chiếc khóa nối hai két sắt. Tôi cầm bản hôn ước lên. Dải lụa xanh trên bàn bị gió điều hòa thổi, một đầu rơi xuống đất. “Con sẽ gặp anh ấy.” Cha thở ra. “Nhưng gặp không có nghĩa là đồng ý.” Tôi nhìn thẳng vào ông. “Và nếu con ký, quyền đại diện Vân Cẩm phải thuộc về con. Không ai được dùng tên con rồi đưa lá phiếu cho người khác.” Ba giờ chiều, tôi đến khách sạn Tê Vân bên Tây Hồ. Sảnh khách sạn không phô trương. Mùi trà rang thoảng từ quầy tiếp khách, tiếng mái chèo ngoài hồ vọng qua cửa kính mở hé. Đình Châu ngồi ở chiếc bàn gần hiên, trước mặt là hai tập hồ sơ và một ấm trà chưa rót. Anh đứng lên khi tôi đến. “Tống tiểu thư.” “Lục tổng.” “Cô có thể gọi tên tôi. Nếu chúng ta phải nói về chuyện kết hôn, chức danh sẽ làm mọi thứ kỳ quặc hơn.” “Tôi nghĩ chuyện này đã đủ kỳ quặc rồi.” Khóe môi anh động nhẹ. Không hẳn là cười, nhưng cũng không lạnh như lời đồn. Tôi ngồi xuống. Anh đẩy tập hồ sơ mỏng hơn về phía tôi. “Đây là đề nghị của tôi, không phải bản hôn ước cũ.” Trang đầu ghi thời hạn một năm. Tài sản hai bên độc lập. Tôi giữ toàn quyền tại Vân Cẩm. Anh không được yêu cầu tôi chuyển quyền biểu quyết. Hai người dùng phòng riêng. Mọi lần xuất hiện trước công chúng phải thống nhất lịch. Không ai được ép người kia tham gia tiếp xúc thân mật. Bất kỳ bên nào cũng có thể chấm dứt thỏa thuận bằng thông báo trước ba mươi ngày. Tôi đọc lại điều khoản cuối hai lần. “Anh chuẩn bị lối thoát trước cả khi tôi đồng ý bước vào?” “Không có lối thoát thì đó không phải thỏa thuận.” “Lục gia biết những điều này không?” “Bà nội biết. Những người khác không cần biết chi tiết.” Tôi lật sang phụ lục. Một dòng khiến tôi dừng lại. Trong thời gian hôn nhân, không bên nào được dùng tình cảm, quan hệ riêng tư hoặc nghĩa vụ vợ chồng để yêu cầu bên kia biểu quyết theo ý mình. “Điều khoản cấm yêu sao?” tôi hỏi. “Điều khoản cấm dùng tình cảm làm công cụ.” “Nếu không có tình cảm thì càng đơn giản.” Đình Châu nhìn tôi. Ánh nắng ngoài hồ chiếu qua mặt trà, hắt một vệt sáng lên tay anh. “Đúng. Sẽ đơn giản hơn.” Câu trả lời hợp lý, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy mình vừa thua một ván mà chưa biết luật. Tôi đóng hồ sơ. “Anh cần gì từ cuộc hôn nhân này?” “Liên minh giữa hai doanh nghiệp. Vân Cẩm cung cấp sản phẩm cho hệ thống khách sạn. Lục thị giúp cô giữ dòng tiền và kênh bán. Hai bên cùng có quyền phủ quyết việc bán tài sản cốt lõi.” “Còn lá phiếu của tôi trong đại hội cổ đông Lục thị?” “Là của cô.” “Anh không cần nó để làm chủ tịch?” “Tôi cần một hội đồng không bán mọi thứ để lấy lợi nhuận ngắn hạn. Tôi không cần một người vợ bỏ phiếu theo lệnh.” Tôi quan sát anh, cố tìm một khe hở trong vẻ bình tĩnh ấy. “Anh nói như thể bản thân không có lợi ích.” “Tôi có. Nếu liên minh thành công, tôi giữ được chuỗi khách sạn ven hồ. Cô giữ được Vân Cẩm. Lợi ích rõ ràng thì dễ kiểm soát hơn ân huệ.” Câu đó khiến tôi đồng ý gặp luật sư của mình trước khi trả lời. Hai ngày sau, chúng tôi ký thỏa thuận tại một văn phòng ở Hàng Châu. Luật sư của tôi sửa bốn chỗ, trong đó có quyền chấm dứt nếu bất kỳ bên nào can thiệp vào công việc của bên kia. Đình Châu đọc từng sửa đổi rồi ký, không mặc cả. Ngày đăng ký kết hôn, trời mưa nhỏ. Không có váy cưới, hoa hay nhiếp ảnh gia. Tôi mặc áo sơ mi màu kem, anh mặc bộ vest xám. Khi nhân viên đưa giấy xác nhận, Đình Châu để tôi cầm trước. Anh không chạm vào tay tôi, chỉ hỏi: “Cô có muốn chụp một tấm để báo với gia đình không?” “Tôi tưởng anh không thích chụp ảnh.” “Không thích không có nghĩa là cô phải chịu tiếng nói dối.” Chúng tôi đứng cạnh cửa sổ. Trong ảnh, tôi cầm giấy đăng ký, anh đứng cách nửa bước. Hai người vừa trở thành vợ chồng, nhưng giữa hai cánh tay vẫn đủ chỗ cho một người khác đi qua. Buổi tối, hai gia đình ăn cơm tại nhà cũ của Lục gia. Lục lão phu nhân đã gần tám mươi, tóc bạc được búi gọn. Bà nắm tay tôi, không kéo tôi ngồi sát Đình Châu như những người lớn khác vẫn làm. “Bản hôn ước do hai bà già viết khi còn tưởng mình có thể quyết định cả đời con cháu.” Bà nói. “Nếu cháu không muốn, bây giờ vẫn có thể nói.” Tôi nhìn cha. Ông tránh mắt tôi. Rồi tôi nhìn Đình Châu. Anh đặt đũa xuống. “Cô ấy đã ký một thỏa thuận có quyền rời đi. Không ai hỏi lại để gây áp lực.” Lục Minh Viễn ngồi đối diện bật cười. “Đình Châu bảo vệ vợ sớm thật. Nhưng chuyện gia đình phải đi kèm trách nhiệm. Theo hôn ước cũ, phần quyền biểu quyết của Vân Cẩm trong liên minh có thể ủy quyền cho người kế thừa Lục gia.” Ông ta đặt một văn bản trước mặt tôi. Tôi chưa kịp đọc, Đình Châu đã cầm lên, xé đôi rồi đặt lại xuống bàn. “Bản đó không có chữ ký của cô ấy.” “Cháu sắp tranh chức chủ tịch. Một lá phiếu cũng là lá phiếu.” “Vậy cháu sẽ tự tìm lá phiếu của mình.” Minh Viễn không đổi sắc mặt. Nhưng từ giây phút ấy, tôi biết bữa cơm này không phải lễ đón con dâu. Nó là cuộc họp đầu tiên của một cuộc chiến. Tôi dọn vào căn nhà của Đình Châu gần Tây Hồ vào hôm sau. Quản gia dẫn tôi lên tầng hai. Hai phòng ngủ ở hai đầu hành lang, giữa là phòng đọc sách. Trên cửa phòng phía đông có một tấm thẻ trắng viết tên tôi bằng nét mực ngay ngắn. “Tôi đã để phòng này trống,” Đình Châu nói. “Nếu cô muốn thay đồ đạc, cứ nói với quản gia. Nếu không muốn ai vào, khóa cửa từ bên trong.” “Anh thường hướng dẫn khách cách khóa cửa nhà mình sao?” “Cô không phải khách.” Tôi quay lại nhìn anh. Anh bổ sung, rất nghiêm túc: “Nhưng cũng không có nghĩa cô mất quyền riêng tư.” Tôi không biết nên cười hay nên cảm ơn, cuối cùng chỉ gật đầu. Chúng tôi lập một lịch chung đặt trên bàn ăn. Màu xanh là việc của tôi, màu đen là việc của anh, màu đỏ là những lần phải cùng xuất hiện. Đình Châu gõ cửa trước khi bước vào bất kỳ căn phòng nào có tôi. Anh không hỏi tôi đi đâu, chỉ nhắn nếu bữa tối thay đổi. Tôi cũng không can thiệp những cuộc họp kéo dài đến khuya. Cuộc hôn nhân vận hành trơn tru như hai doanh nghiệp dùng chung một hành lang. Cho đến buổi tiệc công bố liên minh. Hội trường khách sạn Tê Vân được trang trí bằng những dải lụa do xưởng của tôi làm. Lục Minh Viễn đi cùng ba thành viên hội đồng. Khi dừng trước khu trưng bày, ông ta vuốt một mảnh vải rồi nói đủ lớn để những người xung quanh nghe thấy: “Làm đẹp thì được. Nhưng một thương hiệu đang thiếu tiền có đủ sức cung ứng cho ba mươi khách sạn không?” Cha tôi tái mặt. Đình Châu vừa bước lên một bước, tôi đã đặt tay lên cánh tay anh. “Để tôi.” Anh nhìn tay tôi rồi dừng lại. Tôi quay sang Minh Viễn. “Lục phó chủ tịch nói đúng. Một thương hiệu thiếu tiền không thể hứa bằng danh tiếng.” Ông ta mỉm cười như đã thắng. Tôi ra hiệu cho Hạ Tử Du bật màn hình. Không có những bảng số dày đặc. Chỉ có ba con số: số phòng cần cung ứng, thời gian sản xuất và khoản tiền Lục thị tiết kiệm được khi dùng một mẫu thiết kế có thể thay theo mùa. “Tôi không xin Lục thị cứu Vân Cẩm,” tôi nói. “Tôi đề nghị một hợp đồng mà cả hai bên đều kiếm được tiền. Xưởng của chúng tôi có thể giao đợt đầu trong bốn mươi ngày. Nếu chậm, tôi chịu phạt. Nếu đạt, Vân Cẩm giữ quyền thiết kế và Lục thị có sản phẩm riêng không bán ngoài hệ thống.” Một thành viên hội đồng hỏi về năng lực xưởng. Tôi trả lời bằng số nhân công và số máy, rồi giải thích ngay mỗi con số tương ứng bao nhiêu bộ phòng. Không ai cần biết tên kỹ thuật của khung dệt. Họ chỉ cần biết khách sạn có nhận hàng đúng ngày hay không. Minh Viễn quay sang Đình Châu. “Cháu bảo đảm cho cô ấy?” Đình Châu cầm micrô. Tôi tưởng anh sẽ nói thay tôi. Anh chỉ nói: “Tống Nghi Lan là người phụ trách hợp đồng. Mọi câu hỏi xin hỏi cô ấy.” Rồi anh trao micrô lại cho tôi. Trong giới hào môn, người ta thường gọi việc che chắn trước mặt đám đông là bảo vệ. Nhưng hôm ấy, Đình Châu không đứng chắn trước tôi. Anh nhường sân khấu để tôi tự đứng vững. Lần đầu tiên từ khi ký hôn ước, tôi tự hỏi liệu anh có thật sự cần một người vợ biết nghe lời hay không. Và câu hỏi ấy nguy hiểm hơn bất kỳ điều khoản nào trong hợp đồng.