Ba ngày sau buổi tiệc, câu hỏi ấy xuất hiện trên mọi trang tin dưới một cái tên khác. Vợ chồng không được phép yêu. Tôi đọc dòng chữ đó trên màn hình điện thoại lúc bảy giờ sáng. Bên dưới là ảnh chụp phụ lục hợp đồng, đúng điều khoản không được dùng tình cảm để tác động quyền biểu quyết. Người đăng đã khoanh đỏ hai chữ “tình cảm”, cố tình cắt mất nửa câu phía sau. Tin lan nhanh vì nghe vừa lạnh lùng vừa nực cười. Một đôi vợ chồng mới cưới, một cuộc liên hôn cứu hai doanh nghiệp, một văn bản dường như cấm họ yêu nhau. Chỉ trong một giờ, trước cổng Vân Cẩm đã có phóng viên. Tôi xuống phòng ăn. Đình Châu đang gọi điện cho bộ phận truyền thông. “Yêu cầu gỡ bản chụp. Gửi thư cảnh báo những tài khoản phát tán tài liệu riêng. Mười giờ công bố bản đầy đủ.” Anh thấy tôi thì kết thúc cuộc gọi. “Xe đang chờ. Tôi đưa em vào bằng lối sau của xưởng.” Đây là lần đầu tiên anh bỏ cách gọi khách sáo. Có lẽ vì tình hình gấp, cũng có lẽ vì cả mạng xã hội đang gọi tôi là bà Lục trong khi chính chồng tôi vẫn gọi tôi là cô. “Tôi không đi lối sau.” “Bên ngoài có hơn hai mươi người.” “Vậy càng không thể trốn. Nếu hôm nay tôi vào bằng cửa sau, ngày mai họ sẽ viết Vân Cẩm dùng hôn nhân để đổi tiền rồi không dám trả lời.” Đình Châu kéo ghế đối diện. “Em định làm gì?” “Họp báo ngay tại xưởng. Công bố bản đầy đủ. Tôi sẽ giải thích điều khoản đó bảo vệ quyền tự quyết của hai bên.” “Câu hỏi sẽ không chỉ liên quan đến hợp đồng.” “Tôi biết.” “Họ sẽ hỏi em có yêu tôi không.” Tôi siết tay quanh cốc nước. “Tôi cũng biết.” Anh im lặng vài giây rồi đẩy điện thoại sang. Trên màn hình là lịch làm việc của anh, cuộc họp buổi sáng đã bị xóa. “Tôi đi cùng em.” “Anh không trả lời thay tôi.” “Được.” “Không chặn câu hỏi chỉ vì anh không thích.” “Được.” “Nếu tôi nói điều gì không có lợi cho Lục thị?” “Đó là câu trả lời của em.” Tôi nhìn anh. “Anh đồng ý nhanh như vậy sao?” Đình Châu cầm cốc trà đã nguội. “Điều khó nhất không phải để em nói. Là đứng cạnh và không quyết định thay em.” Cuộc họp báo diễn ra giữa phòng trưng bày của Vân Cẩm. Sau lưng tôi là những dải lụa treo thẳng từ trần, không có bục cao hay tấm biển che người. Đình Châu đứng bên phải, cách tôi một bước. Tôi công bố toàn bộ phụ lục. Tôi nói cuộc hôn nhân này bắt đầu từ lợi ích, điều đó không có gì đáng tự hào nhưng cũng không phải điều cần nói dối. Tôi giải thích rằng điều khoản gây tranh cãi không cấm cảm xúc. Nó cấm một người lấy danh nghĩa vợ chồng để buộc người kia giao quyền quyết định. Một phóng viên giơ tay. “Vậy cô và Lục tổng có tình cảm thật không?” Cả căn phòng im xuống. Tôi nghe tiếng máy ảnh bấm liên tục, nghe cả nhịp thở của mình. Nếu nói có, người ta sẽ bảo tôi dùng tình yêu làm đẹp cho giao dịch. Nếu nói không, liên minh vừa công bố sẽ trở thành trò cười. Tôi nhìn Đình Châu. Anh không ra hiệu, không bước lên, cũng không tránh mắt. “Tình cảm thật không được chứng minh bằng một câu trả lời trong họp báo,” tôi nói. “Nó được chứng minh bằng việc khi lợi ích xung đột, người ta có còn tôn trọng quyền lựa chọn của nhau hay không. Hiện tại, tôi có thể nói Lục Đình Châu chưa từng yêu cầu lá phiếu của tôi.” “Còn cô có yêu anh ấy không?” “Tôi chưa có nghĩa vụ công bố một cảm xúc mà chính mình còn đang tìm hiểu.” Có tiếng cười nhỏ ở cuối phòng. Không phải chế giễu. Sự căng thẳng dịu xuống. Một người khác hỏi Đình Châu vì sao không dùng quyền của Lục thị để ngăn tài liệu phát tán. Anh nhận micrô, chỉ trả lời: “Vì người bị biến thành chủ đề hôm nay là Tống Nghi Lan. Cô ấy có quyền chọn cách trả lời.” Sau buổi họp, các bài viết chuyển hướng. Có người vẫn gọi chúng tôi là cuộc hôn nhân hợp đồng. Nhưng nhiều người bắt đầu hỏi ai đã cắt phụ lục và vì sao muốn biến một điều khoản bảo vệ thành bằng chứng vô tình. Đình Châu ngồi trong phòng mẫu chờ xe. Tôi mang vào một dải lụa bị rách ở mép do nhân viên treo vội. “Đưa tôi xem.” Anh nói. “Anh biết sửa sao?” “Không.” “Vậy anh xem để làm gì?” “Để em không phải ngồi một mình.” Tôi định đáp lại, nhưng lời nói mắc ở cổ. Tôi lấy kéo nhỏ cắt phần sợi xước. Anh giữ đầu còn lại theo hướng dẫn. Dải lụa xanh căng giữa hai người, mềm nhưng không yếu. Nếu kéo quá mạnh, đường dệt sẽ biến dạng. Nếu buông cả hai đầu, nó rơi xuống đất. “Anh giữ thấp hơn một chút.” Đình Châu làm theo. “Màu này giống chiếc khăn em từng mang đến triển lãm ở Thượng Hải,” anh nói. Tôi ngẩng lên. “Triển lãm nào?” “Năm năm trước. Gian hàng của Vân Cẩm ở cuối sảnh. Em tranh luận với một người mua vì ông ta muốn cắt nhãn rồi bán dưới tên khác.” Tôi nhớ hôm ấy. Tôi mới vào công ty, đứng cãi đến khản giọng trong khi cha liên tục nhắc phải giữ khách. Có một người đàn ông trẻ đi ngang qua, dừng lại nghe vài phút rồi rời đi. Tôi chưa từng nhìn rõ mặt anh ta. “Anh ở đó?” “Ừ.” “Chúng ta có nói chuyện không?” “Em bảo tôi tránh sang một bên vì đang chắn ánh sáng.” Tôi bật cười. “Vậy mà anh vẫn nhớ?” “Em là người duy nhất trong cả sảnh dám đuổi khách khỏi gian hàng của mình.” “Đó không phải lời khen.” “Với tôi thì có.” Chiếc kéo trong tay tôi dừng lại. Đình Châu nhìn dải lụa, như thể câu vừa nói chỉ là một nhận xét về công việc. Nhưng vành tai anh hơi đỏ. Tôi cúi xuống, giả vờ tập trung vào đường cắt. Chiều hôm ấy, anh về Thượng Hải dự họp. Tôi ở lại Hàng Châu xử lý đơn hàng. Chúng tôi nhắn với nhau về giờ ăn tối, lịch phỏng vấn và một chiếc đèn trong phòng tôi bị hỏng. Những câu chữ đều rất bình thường. Chỉ có tôi bắt đầu đọc chúng lâu hơn cần thiết. Một tuần sau, tôi đến trụ sở Lục thị để ký phụ lục cung ứng. Thư ký đưa tôi vào phòng làm việc của Đình Châu vì anh còn ở phòng họp. Trên bàn có một tập hồ sơ mở, kẹp dưới chặn giấy. Tôi không định đọc. Nhưng tên mình nằm ngay đầu trang. Biên bản từ chối nhận ủy quyền biểu quyết của Tống Nghi Lan. Ngày ký là ngày chúng tôi đăng ký kết hôn. Tôi đọc hết hai trang. Đình Châu xác nhận dù hôn ước cũ có điều khoản chuyển quyền, anh từ chối mọi ủy quyền phát sinh từ quan hệ vợ chồng. Nếu cần lá phiếu của Vân Cẩm, anh phải thuyết phục người đại diện như một cổ đông độc lập. Không có điều kiện kèm theo. Không có thời hạn. Cánh cửa mở sau lưng. Tôi quay lại, tay vẫn đặt trên biên bản. Đình Châu dừng ở ngưỡng cửa. Anh không giật hồ sơ khỏi tay tôi. “Anh ký cái này trước khi tôi đến nhà Lục gia?” “Cùng buổi sáng.” “Vì sao không nói?” “Vì nếu nói trước khi em ký, nó sẽ giống một cách thuyết phục.” “Anh có thể nói sau đó.” “Em đã có bản sao trong hồ sơ pháp lý. Tôi nghĩ luật sư của em sẽ giải thích.” “Tôi đang hỏi vì sao anh từ chối.” Anh bước vào, đóng cửa nhưng vẫn đứng cách tôi một khoảng. “Tôi không muốn em trở thành tài sản đi kèm cuộc hôn nhân.” “Chỉ vì nguyên tắc quản trị?” Ánh mắt anh khựng lại. “Không chỉ vậy.” Tôi chờ. Anh lại im lặng. Sự im lặng của Đình Châu luôn có vẻ rất sâu. Nhưng nếu một người phải tự đoán đáy của nó, chiều sâu đôi khi chỉ là một khoảng trống. “Anh không cần trả lời.” Tôi đặt hồ sơ xuống. “Tôi hiểu. Nhận phiếu của vợ sẽ khiến người khác nghi ngờ tính độc lập của anh.” “Nghi Lan.” “Cuộc họp sắp bắt đầu.” Tôi đi qua anh. Lúc tay chạm vào tay nắm cửa, anh nói phía sau: “Có những thứ tôi không nhận, vì một khi nhận rồi, em sẽ không biết tôi giữ em lại vì điều gì.” Tôi quay đầu. Nhưng thư ký vừa gõ cửa báo mọi người đã đến đủ. Câu nói ấy theo tôi vào phòng họp, theo tôi về Hàng Châu, rồi nằm giữa chúng tôi trên bàn ăn tối. Tôi muốn hỏi anh đã giữ điều gì trong năm năm kể từ triển lãm. Tôi lại sợ câu trả lời chỉ là một kế hoạch kinh doanh được chuẩn bị sớm hơn tôi tưởng. Thay vì hỏi, tôi nói về màu khăn trải giường cho khách sạn mới. Đình Châu cũng không nhắc lại. Khoảng trống thông tin là một thứ rất lạ. Khi chưa quan tâm, người ta có thể bước qua nó. Khi đã bắt đầu rung động, người ta sẽ tự lấp đầy nó bằng nỗi sợ của mình. Lục Minh Viễn hiểu điều đó trước tôi. Ông ta mời cha tôi đến một bữa trà ở Thượng Hải, rồi gửi bản phân tích cho hội đồng Vân Cẩm. Trong đó, ông cho rằng tôi không còn đủ độc lập để đại diện thương hiệu vì vừa là người phụ trách hợp đồng, vừa là vợ tổng giám đốc Lục thị. Cha gọi tôi về nhà. “Con phải tạm dừng tham gia các cuộc bỏ phiếu liên quan Lục thị.” “Nếu con dừng, chú ba sẽ thay con. Chú ấy đã đồng ý bán cổ phần cho Đông Hải.” “Đó chỉ là biện pháp tránh xung đột lợi ích.” “Hay là biện pháp lấy quyền khỏi tay con?” Cha đập nhẹ tay xuống bàn. “Con đang để tình cảm làm mình thiếu tỉnh táo.” Tôi cười nhạt. “Cha là người đưa bản hôn ước cho con. Bây giờ cha dùng chính cuộc hôn nhân ấy để nói con không được quyền quyết định?” Ông quay mặt đi. “Cha chỉ muốn giữ Vân Cẩm.” “Con cũng vậy. Khác ở chỗ con không tin giữ được một cái tên bằng cách bán quyền của người đang vận hành nó.” Tôi rời nhà trước bữa tối. Đình Châu đợi ngoài cổng, dựa vào xe. Tôi không biết ai báo cho anh. Có lẽ Hạ Tử Du, có lẽ quản gia. Vừa thấy anh, nỗi bực bội trong tôi lại có thêm một nơi để bấu vào. “Anh đến làm gì?” “Đón em.” “Tôi có xe.” “Vậy tôi đi xe của em.” Tôi nhìn anh. “Anh lúc nào cũng phải có phương án sao?” “Không. Tôi chỉ không muốn em lái khi đang giận.” “Anh lại quyết định thay tôi.” Đình Châu im một nhịp rồi lùi khỏi cửa xe. “Em nói đúng.” Anh đưa chìa khóa cho tôi. “Em muốn tự lái, tôi sẽ không cản. Nếu muốn có người ngồi cạnh, tôi ở đây. Nếu muốn một mình, tôi gọi xe về.” Cơn giận trong tôi mất điểm tựa. Tôi mở cửa ghế phụ. “Anh lái đi.” Suốt quãng đường, anh không hỏi cha tôi đã nói gì. Khi xe dừng trước nhà, tôi mới kể. Đình Châu nghe hết rồi nói: “Tôi có thể yêu cầu bộ phận pháp lý Lục thị xác nhận em độc lập.” “Không. Nếu anh đứng ra bảo đảm, họ càng nói tôi dựa vào chồng.” “Vậy em cần gì?” “Tôi cần cha tôi nhớ người đã giữ Vân Cẩm hoạt động hai năm qua là ai.” “Em muốn tự làm?” “Tôi phải tự làm.” Anh gật đầu. “Tôi sẽ không can thiệp.” Tôi đáng lẽ phải thấy nhẹ nhõm. Nhưng lúc bước qua cửa, tôi nhận ra mình đã hy vọng anh nói một câu khác. Không phải anh sẽ cứu tôi. Chỉ là anh tin tôi sẽ thắng.