Tôi không thắng ngay. Ba ngày sau, hội đồng Vân Cẩm vẫn bỏ phiếu yêu cầu tôi tránh tham gia quyết định liên quan đến Lục thị. Tỷ lệ ngang nhau cho đến khi cha tôi giơ tay đồng ý. Tôi nhìn ông qua chiếc bàn dài trong phòng họp cũ. Trên tường là bức ảnh bà nội tôi đứng trước xưởng đầu tiên, tay giữ một cuộn lụa còn thô. Bà đã gây dựng thương hiệu bằng đôi tay. Đến đời chúng tôi, quyền quyết định lại nằm trong những cánh tay giơ lên rất nhẹ. “Từ hôm nay, Tống Khải Thành thay con phụ trách liên minh,” cha nói. Chú ba tôi ngồi cuối bàn chỉnh lại cổ tay áo. Ông chưa từng điều hành xưởng một ngày, nhưng có quan hệ tốt với quỹ Đông Hải. “Tôi yêu cầu ghi vào biên bản rằng tôi phản đối.” Thư ký cúi đầu ghi lại. Tôi không tranh cãi thêm. Trước khi rời phòng, tôi quay sang cha. “Cha đã dùng cuộc hôn nhân để cứu Vân Cẩm. Bây giờ cha dùng nó để loại con. Nếu công ty vẫn bị bán, cha định trách cuộc hôn nhân hay trách con?” Ông không trả lời. Tôi trở về căn nhà gần Tây Hồ muộn hơn thường lệ. Đình Châu đang ở phòng khách, trước mặt là bản kế hoạch ra mắt bộ lụa mới tại khách sạn Tê Vân. “Lịch sự kiện đổi sang thứ sáu,” anh nói. “Tôi đã dời hội nghị của khách sạn sang tuần sau.” Tôi cởi áo khoác, dừng lại. “Ai bảo anh đổi?” “Đội của em cần thêm hai ngày.” “Anh nghe từ ai?” “Hạ Tử Du.” “Và anh tự đổi lịch của cả khách sạn?” Đình Châu nhận ra giọng tôi. Anh khép hồ sơ. “Tôi nghĩ nó giúp em.” “Tôi vừa mất quyền đại diện vì người ta nói tôi dựa vào chồng. Sau đó chồng tôi âm thầm dời lịch cho tôi. Anh thấy việc này giúp tôi ở đâu?” “Không ai ngoài hai đội biết.” “Vấn đề không phải có ai biết.” Tôi đặt túi xuống. “Vấn đề là anh lại quyết định điều gì tốt cho tôi mà không hỏi.” Anh đứng lên, nhưng không đến gần. “Em nói đúng.” Tôi đã chuẩn bị cho một cuộc tranh luận. Câu nhận lỗi thẳng khiến những lời gay gắt còn lại kẹt trong miệng. Đình Châu lấy điện thoại, gọi cho giám đốc khách sạn trước mặt tôi. “Lịch thay đổi lúc chiều hủy bỏ. Khôi phục ngày cũ. Mọi đề nghị mới phải có xác nhận của Tống Nghi Lan.” Anh tắt máy. “Em có muốn đổi sang thứ sáu không?” Tôi nhìn anh rất lâu. “Có.” “Vậy em xác nhận với họ.” Anh đẩy hồ sơ sang phía tôi, để trống chỗ ký quyết định. Một thay đổi nhỏ, nhưng đó là lần đầu tiên anh không chỉ nhường tôi nói. Anh trao lại quyền quyết định mà chính anh vừa lấy mất. Tôi ký. “Cảm ơn.” “Đừng cảm ơn vì tôi sửa lỗi của mình.” “Anh học nhanh đấy.” “Vì người dạy không cho tôi cơ hội giả vờ không hiểu.” Tôi bật cười. Đình Châu cũng cười, lần này rõ hơn. Sự kiện ra mắt diễn ra vào một đêm mưa. Sau khi khách về, điện trong khu trưng bày chập chờn vì gió mạnh. Tôi và anh đứng dưới mái hiên khách sạn nhìn nhân viên thu những dải lụa ngoài sân. Một dải bị gió cuốn, quấn quanh cổ tay tôi. Đình Châu giữ đầu còn lại, chậm rãi gỡ nút. “Đừng kéo,” tôi nói. “Kéo mạnh sẽ siết hơn.” “Vậy phải làm sao?” “Giữ lỏng một đầu.” Anh thả tay. Nút lụa tự trượt ra. Mưa hắt vào bậc đá. Tôi rùng mình, anh cởi áo khoác rồi dừng lại giữa chừng. “Tôi có thể khoác cho em không?” Tôi gật đầu. Áo còn hơi ấm. Bàn tay anh chỉ chạm vào vai vải trong một khoảnh khắc rồi rời đi. “Đình Châu.” “Ừ?” “Năm năm trước ở triển lãm, anh chỉ nhìn thấy tôi một lần sao?” “Không.” “Bao nhiêu lần?” “Đủ để biết em luôn chọn màu xanh khi căng thẳng.” Tôi cúi nhìn dải lụa trong tay. Đúng là màu xanh. “Vì sao anh không nói chuyện với tôi?” “Lần đầu, em đang cãi nhau. Lần thứ hai, em đi cùng cha. Lần thứ ba, tôi nghe nói em đã có người mình thích.” “Tôi chưa từng có.” “Sau này tôi mới biết.” “Còn bây giờ?” Anh nhìn tôi. Mưa ngoài hiên dày đến mức cả hồ chỉ còn là một mảng tối. “Bây giờ em là vợ tôi theo một thỏa thuận có thời hạn. Tôi không muốn em phải phân biệt đâu là mong muốn của mình, đâu là áp lực từ danh nghĩa đó.” Tôi bước gần hơn nửa bước. “Nếu tôi nói tôi phân biệt được?” Ánh mắt anh hạ xuống môi tôi rồi trở lại. “Ngày em có thể rời đi mà không mất gì, hãy nói lại câu ấy.” Anh không hôn tôi. Tôi vừa biết ơn vừa tức giận. Nhưng sâu hơn cả hai cảm giác đó là một sự rung động khiến tôi không còn có thể gọi cuộc hôn nhân này là giao dịch đơn giản. Hai ngày sau, Lục Minh Viễn gửi cho tôi một bức thư điện tử. Chỉ có một tệp đính kèm: bản chụp thư Đình Châu gửi ban chiến lược Lục thị từ ba năm trước. Dòng đầu tiên ghi: “Đề xuất xây dựng liên minh dài hạn với Vân Cẩm, ưu tiên thông qua quan hệ giữa hai gia tộc.” Các đoạn sau bị che. Ở cuối trang là một câu còn nguyên: “Nếu Tống gia gặp khó khăn dòng tiền, đây sẽ là thời điểm thích hợp để hoàn tất thỏa thuận.” Tôi đọc đi đọc lại. Ba năm trước. Trước khi đơn hàng bị hủy. Trước khi cha đưa hôn ước cho tôi. Trước cả ngày Đình Châu nói anh không cần lá phiếu của tôi. Anh đã chuẩn bị từ lâu. Ký ức về triển lãm, biên bản từ chối ủy quyền, căn phòng riêng, những lần hỏi trước khi chạm vào tôi. Mọi thứ bỗng có thêm một cách giải thích khác. Không phải anh bị kéo vào hôn ước rồi cố bảo vệ tôi. Có thể anh đã chờ đến lúc Vân Cẩm yếu nhất để biến điều mình muốn thành một thỏa thuận tôi không thể từ chối. Minh Viễn gọi ngay sau đó. “Cháu thấy chưa?” ông ta hỏi. “Đình Châu không cần lá phiếu vì nó đã có cả người đại diện. Nó hiểu cháu hơn cháu tưởng.” “Ông muốn gì?” “Ta muốn cháu biết trước khi giao cả công ty lẫn cuộc đời cho một người luôn đi trước cháu ba bước.” “Ông không làm việc tốt vô điều kiện.” “Đúng. Ta muốn cháu rút Vân Cẩm khỏi liên minh. Nhưng việc ta có lợi không khiến tài liệu thành giả.” Đó là điều nguy hiểm nhất ở một bằng chứng tốt. Người đưa nó có thể xấu, nhưng bằng chứng vẫn có thể đúng. Đình Châu về lúc gần mười giờ. Tôi đặt bản chụp lên bàn ăn. Anh chỉ nhìn dòng đầu đã hiểu. “Minh Viễn gửi?” “Có quan trọng không?” “Quan trọng vì bản này bị cắt.” “Phần còn lại là gì?” “Tôi đề nghị hợp tác thương mại và phản đối gắn nó với hôn nhân.” “Vậy đưa tôi bản đầy đủ.” Anh lấy điện thoại gọi cho thư ký. Cuộc gọi không kết nối. Anh thử lần nữa. “Hệ thống lưu trữ cũ đang chuyển dữ liệu. Sáng mai tôi sẽ lấy.” Tôi cười, không có chút vui vẻ nào. “Lúc nào anh cũng có một lý do hợp lý.” “Em nghĩ tôi tạo khủng hoảng của Vân Cẩm để ép cưới?” “Tôi không biết phải nghĩ gì. Vì anh không bao giờ nói đủ.” “Những gì tôi làm với Đông Hải đều có hồ sơ.” “Tôi không hỏi về Đông Hải.” Tôi chỉ vào dòng chữ. “Tôi hỏi vì sao ba năm trước anh đã nghĩ đến quan hệ giữa hai gia tộc.” Đình Châu im lặng. Lại là khoảng trống ấy. “Anh thích tôi từ lúc đó?” tôi hỏi. Anh nhìn tôi, vẻ bình tĩnh lần đầu rạn đi. “Có.” Một từ tôi từng muốn nghe. Nhưng nó đến cùng một tờ giấy khiến tôi không biết nên tin vào phần nào. “Nếu thích, vì sao anh viết rằng thời điểm tôi thiếu tiền là lúc thích hợp?” “Vì câu đầy đủ không có nghĩa đó.” “Anh có thể nói câu đầy đủ ngay bây giờ.” Anh nhắm mắt một giây, như đang cố nhớ từng chữ. “Tôi viết nếu Tống gia gặp khó khăn, đó là lúc thích hợp để đề nghị hợp tác trực tiếp, không phải hoàn tất hôn ước. Tôi không muốn bịa lại một văn bản khi em đang cần bằng chứng.” “Vậy tôi phải chờ anh đưa bằng chứng để biết chồng mình cưới mình vì điều gì?” “Không.” Anh bước tới rồi dừng cách tôi một cánh tay. “Em có thể tin lời tôi.” “Anh chưa từng cho tôi đủ lời để tin.” Câu nói làm anh lặng đi. Tôi lên phòng, lấy bản thông báo đã được luật sư chuẩn bị từ ngày ký. Quyền rời đi là điều khoản tôi từng xem như chiếc cửa thoát hiểm. Đến lúc đứng trước cánh cửa ấy, tay tôi vẫn run. Tôi đặt giấy trước mặt anh. “Thông báo chấm dứt. Ba mươi ngày kể từ hôm nay.” Đình Châu đọc hết. Anh không xé như đã xé bản ủy quyền ở nhà Lục gia. “Em muốn rời nhà tối nay?” “Tôi đã đặt khách sạn.” “Tôi có thể gọi xe.” “Tôi tự đi.” Anh gật đầu, dù quai hàm siết lại. “Được.” Tôi kéo vali qua hành lang. Khi đi ngang phòng đọc sách, tôi thấy lịch chung trên bàn. Màu xanh và màu đen đã xen kín gần một tháng, còn ba mươi ngày phía sau vẫn để trống. Đình Châu đứng ở chân cầu thang. “Nghi Lan.” Tôi dừng lại. “Tôi sẽ đưa em bản đầy đủ. Nhưng dù em tin hay không, quyền rời đi vẫn là của em.” Tôi không quay lại. Sáng hôm sau, tôi gửi thông báo cho hội đồng liên minh: Vân Cẩm rút khỏi mọi cuộc bỏ phiếu của Lục thị cho đến khi xác minh xung đột lợi ích. Tôi nghĩ đó là cách chứng minh mình không phải lá phiếu của chồng. Tôi không ngờ chú ba lập tức dùng quyết định ấy để triệu tập hội đồng Vân Cẩm. Ông nói tôi tự ý làm gián đoạn hợp đồng lớn, gây thiệt hại cho thương hiệu và không còn đủ tư cách đại diện. Cuộc bỏ phiếu kết thúc trong mười hai phút. Cha không nhìn tôi khi công bố kết quả. “Tống Nghi Lan tạm thời bị đình chỉ chức vụ giám đốc thương hiệu. Tống Khải Thành tiếp quản toàn bộ dự án liên minh.” Tôi mất ghế đại diện, mất quyền ký, mất cả chiến dịch mình đã xây từ đầu. Chiều ấy, bảo vệ xưởng nhận lệnh không cho tôi vào phòng mẫu nếu không có người giám sát. Sáu mươi công nhân vẫn đi qua trước mặt tôi. Họ cúi chào như mọi ngày, nhưng tôi không còn quyền hứa công việc của họ sẽ được giữ. Một lời xin lỗi không thể trả lại điều đó. Một câu yêu cũng không thể. Đình Châu không đến xưởng. Anh gửi đúng một tin nhắn: “Tôi đã nhận được thông báo của hội đồng. Em có cần luật sư độc lập hoặc nơi làm việc không?” Tôi trả lời: “Không. Tôi phải tự giành lại.” Anh nhắn: “Tôi hiểu.” Không có hoa, không có xe chặn cửa, không có lời ép tôi về nhà. Anh giữ đúng ba mươi ngày tôi yêu cầu. Và chính sự tôn trọng ấy khiến tôi đau hơn nếu anh cố giữ.