Cuộc nói chuyện được hẹn lúc tám giờ tối. Bảy giờ bốn mươi, tôi nhận một kiện sách mẫu từ công ty. Người giao hàng để kiện dưới tầng một vì thùng quá nặng. Tôi nhìn cầu thang, nhìn cổ tay mình rồi quyết định tự chuyển từng chồng lên. Đó không phải việc khó. Chỉ cần mở thùng, ôm mỗi lần mười cuốn và đi ba lượt. Lượt thứ hai, dây buộc dưới đáy đứt. Tôi vội giữ chồng sách, cổ tay va vào tay vịn cầu thang. Cơn đau chạy lên đến khuỷu khiến tôi phải ngồi xuống bậc đá. Điện thoại rung. Cảnh Hòa nhắn rằng anh đã về. Tôi gõ: Tôi đang dưới tầng một. Anh xuất hiện chưa đầy một phút sau. Thấy sách vương trên cầu thang, anh lập tức cúi xuống, nhưng dừng tay trước khi chạm vào cổ tay tôi. “Anh xem được không?” “Chỉ đau nhẹ.” “Anh hỏi có được xem không.” Tôi đưa tay ra. Cảnh Hòa kiểm tra rất cẩn thận rồi bảo tôi cử động các ngón. Không sưng nhiều, chỉ là va đập. Anh lấy khăn lạnh từ nhà bác bảo vệ, quấn quanh cổ tay tôi. “Anh chuyển sách lên nhé?” “Được.” Anh không mắng tôi cố chấp, cũng không hỏi vì sao không gọi. Anh gom sách, đi ba lượt như kế hoạch của tôi. Khi thùng cuối cùng được đặt trong phòng khách, tôi vẫn ngồi cạnh bàn với chiếc khăn lạnh trên tay. Cảnh Hòa kéo ghế cách tôi một khoảng vừa đủ. “Em không gọi vì đang thử xem mình có thể tự làm mọi thứ, hay vì không muốn gọi anh?” “Cả hai.” “Có kết quả chưa?” “Tôi có thể tự làm, nhưng cách vừa rồi không thông minh.” “Còn phần thứ hai?” Tôi nhìn anh. “Tôi không muốn anh chăm tôi chỉ vì đã chăm từ nhỏ.” “Anh hiểu.” “Không, anh chưa hiểu. Mỗi lần anh mang đồ ăn, nhớ lịch họp hay thức cùng tôi, tôi đều phải tự hỏi nguyên do. Anh làm vì thích tôi, hay vì hai nhà đã giao tôi cho anh từ khi còn bé? Tôi không muốn tiếp tục nhận những việc ấy khi anh không nói rõ tư cách.” Cảnh Hòa cúi nhìn hai bàn tay mình. “Nếu em không cho phép anh dùng tư cách người yêu, anh không thể tự nhận.” “Tôi đâu bảo anh tự nhận.” “Vậy em đang hỏi anh muốn tư cách gì?” Tôi im lặng. Anh ngẩng lên. “Anh muốn được theo đuổi em. Nhưng anh không muốn nói lúc em đang quyết định căn nhà. Anh sợ em nghĩ anh dùng ký ức để giữ em lại.” Câu trả lời tôi đã chờ nhiều năm cuối cùng xuất hiện. Nó không làm tôi nhẹ nhõm ngay. Trái lại, mọi tổn thương cũ cũng đồng loạt có tên. “Vì sao đến bây giờ mới nói?” “Vì anh hèn.” Tôi không ngờ anh dùng từ ấy. “Anh có thể nói mình thận trọng.” “Thận trọng không kéo dài chín năm.” “Vậy câu người nhà năm đó thì sao?” Cảnh Hòa nhìn tôi rất lâu. “Anh muốn giải thích hết. Nhưng em có quyền dừng bất cứ lúc nào.” Tôi siết nhẹ chiếc khăn lạnh. “Chưa phải tối nay.” Anh gật đầu. Không thất vọng ra mặt, không dùng lời tỏ tình vừa hé để buộc tôi nghe. “Vậy tối nay nói đến đây.” “Anh không hỏi tôi có cho phép theo đuổi không à?” “Cổ tay em đang đau. Em cũng vừa nói chưa muốn nghe chuyện cũ. Anh hỏi lúc này sẽ giống ép em trả lời.” Tôi bực vì sự hợp lý ấy, nhưng không thể phủ nhận nó. Cảnh Hòa đứng dậy. “Ngày mai anh đưa em đi kiểm tra nếu còn đau.” “Anh đang dùng tư cách gì?” Anh dừng bên cửa. “Người muốn theo đuổi em, nhưng chưa được em đồng ý. Vì thế anh chỉ đề nghị.” Sau khi anh về, tôi ngồi trong phòng khách rất lâu. Bức tường ban công vẫn ở đó. Chỉ có điều lần đầu tiên, người phía bên kia đã nói rõ anh muốn bước qua vì điều gì. Sáng hôm sau, cổ tay tôi chỉ còn ê nhẹ. Tôi tự đến phòng khám gần nhà, chụp kiểm tra rồi gửi kết quả cho Cảnh Hòa: không tổn thương xương, nghỉ vài ngày là ổn. Anh trả lời: Anh biết rồi. Cần anh làm gì thì nói. Không có một túi thuốc treo trước cửa. Không có lịch nhắc uống thuốc. Không có câu em lúc nào cũng bất cẩn. Anh thực sự lùi lại đúng ranh giới tôi vừa đặt. Đến chiều, tôi lại thấy nhớ sự phiền phức của anh. Tôi dùng một tay dọn ngăn dưới cùng của tủ sách. Sau hàng truyện cũ là một cuốn từ điển dày, bìa đã bạc. Một phong bì không dán nằm giữa hai trang, trên mặt chỉ có ba chữ Lục Cảnh Hòa. Tôi nhận ra ngay bản nháp mình viết năm mười chín tuổi. Trong thư, tôi kể về chiếc đèn bàn, những cốc sữa đậu nành, buổi anh đạp xe dưới mưa đưa tôi đến lớp và lần anh đứng ngoài phòng thi chờ gần hai giờ. Tôi viết rằng mình không muốn làm cô em gái chạy sang ban công mỗi khi sợ hãi nữa. Tôi muốn một ngày nào đó được đứng bên cạnh anh với một cái tên khác. Tôi chưa bao giờ gửi. Sau khi nghe câu người nhà, tôi xé phong bì ngoài, nhưng lại không đủ can đảm xé lá thư. Bà ngoại hẳn đã tìm thấy và cất nó vào cuốn sách. Tôi có thể tiếp tục giấu. Nếu câu chuyện giữa chúng tôi thất bại, lá thư sẽ mãi là bằng chứng tôi từng muốn mà chưa từng làm. Tối đó, tôi gõ ba tiếng lên cửa kính. Cảnh Hòa xuất hiện gần như ngay lập tức. Tôi mở cửa chính cho anh, đặt cuốn từ điển lên bàn. “Tôi tìm thấy một thứ.” Anh nhìn phong bì có tên mình, nhưng không chạm vào. “Của em?” “Viết cho anh.” “Anh có được đọc không?” “Không. Tôi sẽ đọc một đoạn.” Tôi lấy thư ra. Giọng mình run ở câu đầu, nhưng càng đọc càng bình tĩnh. Tôi bỏ qua những đoạn ngốc nghếch về việc không cho bạn nữ khác mượn xe, chỉ đọc phần cuối. “Em không biết tình cảm này bắt đầu từ khi nào. Có thể từ trước khi em hiểu yêu một người khác với quen có người đó bên cạnh. Em chỉ biết em không muốn anh chăm em vì người lớn bảo anh phải làm thế. Em muốn anh nhìn em như một người có thể tự chọn đứng bên anh.” Tôi gấp thư lại. “Phần còn lại không đọc.” Cảnh Hòa vẫn ngồi im. “Được.” “Anh không hỏi à?” “Em đã nói chỉ một đoạn.” Tôi đặt lá thư vào phong bì. “Năm đó tôi không gửi. Sau khi nghe anh nói tôi là người nhà, tôi càng không gửi. Nhưng đó cũng là lựa chọn của tôi. Tôi không thể đổ cả chín năm im lặng lên anh.” Cảnh Hòa khẽ siết tay. “Anh vẫn phải chịu phần của anh.” “Vậy nói đi.” Anh thở chậm rồi bắt đầu. Năm ấy, nhóm bạn kia không chỉ trêu đùa. Họ đã chụp ảnh tôi ngủ trong thư viện với áo khoác của Cảnh Hòa, định đăng lên trang của trường kèm một cuộc cá cược. Hồ sơ học bổng của tôi đang trong giai đoạn xét. Giáo viên đã nhắc mọi chuyện gây ồn ào đều có thể khiến tôi bị gọi lên giải trình. Cảnh Hòa đến lớp họ, yêu cầu xóa ảnh. Anh nói tôi là người nhà của anh để họ hiểu anh có quyền lên tiếng mà không biến lời bảo vệ thành thêm một tin đồn tình cảm. “Câu đầy đủ của anh là: Vãn Chi là người nhà của tôi, không phải cái tên để các cậu đem ra cá cược. Xóa ảnh trước mặt tôi.” Tôi nhìn anh. Cách hiểu cũ trong tôi rạn ra, nhưng không biến mất hoàn toàn. “Anh có thể nói với tôi sau đó.” “Đúng.” “Anh có thể hỏi tôi nghĩ gì.” “Đúng.” “Anh lại để tôi chỉ nghe hai chữ thuận tiện nhất cho anh.” “Đúng.” Anh không dùng hoàn cảnh để xóa lỗi. Điều ấy khiến tôi có thể nói tiếp mà không cần phòng thủ. “Vì sao anh không giải thích?” “Lúc đầu anh nghĩ chuyện đã qua. Sau đó em bắt đầu gọi anh là anh trai mỗi khi có người trêu. Anh cho rằng đó là lời từ chối.” “Tôi dùng nó vì nghĩ anh đã từ chối trước.” “Anh biết quá muộn.” “Muộn đến mức nào?” “Ngày em báo đã nhận việc ở Thượng Hải. Anh định nói trước lúc em lên tàu, nhưng em ôm anh rồi bảo cảm ơn anh trai đã chăm em suốt những năm qua.” Tôi nhớ sân ga hôm ấy. Tôi đã nói câu đó với một nụ cười rất rộng để không bật khóc. Hai người chúng tôi cùng dùng một chữ làm áo giáp, rồi đứng ở hai phía chờ người kia nhận ra mình đang bị thương. Cảnh Hòa nói: “Anh không xin em coi lời giải thích này là đủ. Anh đã để em hiểu sai quá lâu. Từ giờ anh sẽ không chăm sóc thay cho câu trả lời nữa.” “Tôi cũng sẽ không dùng cách gọi ấy để ép anh đứng yên.” “Vậy anh có thể hỏi lại không?” “Chưa.” Tôi thấy ánh mắt anh tối đi, nhưng anh vẫn gật đầu. “Tôi cần biết mình giữ căn nhà vì muốn sống ở đây, hay vì anh,” tôi nói. “Nếu hai việc ấy dính vào nhau, tôi sẽ lại không biết lựa chọn nào thật sự của mình.” “Anh hiểu.” “Anh vẫn có thể nhận dự án Thâm Quyến.” “Anh sẽ trả lời công ty trước hạn.” “Không cần báo tôi để tôi quyết nhà.” “Được.” Chúng tôi kết thúc cuộc nói chuyện mà chưa thành người yêu. Nhưng khi Cảnh Hòa đi qua cửa chính, tôi biết quan hệ đã thay đổi. Sự thật không đưa chúng tôi thẳng đến hạnh phúc. Nó chỉ lấy đi chỗ trốn. Ngày thứ mười tám, tôi gửi công ty đề nghị làm việc lâu dài từ Tô Châu. Trưởng nhóm cần vài ngày để xem xét. Tôi không nói với Cảnh Hòa. Ngày thứ mười chín, anh báo đã đề nghị công ty cho đi-về theo từng đợt thay vì chuyển hẳn một năm. Tôi chỉ nói chúc anh thuận lợi. Ngày thứ hai mươi mốt, hai gia đình tổ chức bữa cơm tại nhà Lục Kiến Quốc. Tôi đã muốn từ chối, nhưng mẹ nói đây chỉ là bữa ăn trước khi chốt việc bán nhà. Hạ Thanh Du cũng có mặt vì vừa cùng Cảnh Hòa đi khảo sát một công trình gần đó. Cô ấy mang một hộp bánh và ngồi cạnh mẹ Cảnh Hòa. Không ai sắp đặt ác ý, nhưng người lớn rất giỏi biến sự thuận tiện thành một tương lai hoàn chỉnh. Mẫn Lan gắp thức ăn cho tôi. “Vãn Chi bán nhà xong sẽ về Thượng Hải. Từ nhỏ con bé đã bám Cảnh Hòa như em gái, giờ cũng nên tự lập rồi.” Tôi đặt đũa xuống. Lục Kiến Quốc cười. “Em gái lớn vẫn là em gái. Cảnh Hòa đi Thâm Quyến thì Thanh Du cũng ở đó, hai đứa có thể chăm sóc nhau.” Thanh Du lập tức nói: “Chú Kiến Quốc, cháu và Cảnh Hòa chỉ là đồng nghiệp. Việc đi hay ở của anh ấy cũng chưa chốt.” Mẹ Cảnh Hòa vẫn vui vẻ. “Bây giờ là đồng nghiệp, sau này chưa biết. Hai đứa hợp nghề, lại hiểu nhau.” Tôi nhìn Cảnh Hòa. Anh cũng đang nhìn tôi. Tôi chờ anh nói rằng tôi không phải em gái. Anh đã hứa không dùng sự im lặng nữa. Nhưng Lục Kiến Quốc vừa đưa hồ sơ mua lại căn hộ cho mẹ tôi, nói nếu nhà họ mua thì hai căn vẫn là tài sản chung của người nhà. Cảnh Hòa cầm tập hồ sơ lên, cau mày kiểm tra một điều khoản. Anh chậm đúng một nhịp. Chỉ một nhịp thôi. Nhưng chín năm trước, tôi cũng đã nghe thiếu đúng một phần câu nói. Tôi đứng dậy. “Không cần nhà chú Kiến Quốc mua. Con sẽ bán cho ông Trần theo giá đã thỏa thuận.” Mẹ tôi ngạc nhiên. “Con quyết rồi?” “Vâng. Con cũng sẽ về Thượng Hải sau khi ký.” Cảnh Hòa đặt hồ sơ xuống. “Vãn Chi, chúng ta cần nói riêng.” “Không cần. Anh sắp đi Thâm Quyến, tôi về Thượng Hải. Mọi người đều có kế hoạch.” “Anh chưa đồng ý chuyển hẳn.” “Đó là việc của anh.” “Còn căn nhà là việc của em. Đừng quyết trong lúc giận.” Tôi bật cười, nhưng mắt nóng lên. “Anh luôn có thêm một lý do để bảo quyết định của tôi chưa đúng lúc. Khi tôi muốn đi, anh bảo tôi đang tránh. Khi tôi muốn bán, anh bảo tôi đang giận. Khi nào lựa chọn của tôi mới được tính?” Cảnh Hòa đứng lên. “Ngay bây giờ. Nhưng anh cần sửa một câu trước mặt mọi người.” Tôi không cho anh cơ hội. “Tôi không cần anh sửa vì bị tôi nhắc.” Tôi lấy giấy xác nhận bán trong túi, ký tên rồi đặt trước mặt mẹ. Đó chưa phải hợp đồng cuối, nhưng là lời đồng ý để tiến hành giao dịch. Một nét bút đủ làm bảy ngày hoãn lại kết thúc. Tôi rời bữa cơm trước khi món canh được mang lên. Cảnh Hòa đi theo đến đầu cầu thang, nhưng khi tôi nói đừng theo, anh dừng lại. “Anh sẽ không sang nếu em không gọi,” anh nói. “Nhưng anh không đồng ý rằng sự im lặng vừa rồi không có hậu quả. Anh sẽ chịu phần đó.” “Tùy anh.” Tôi về căn hộ, khóa cửa ban công và kéo rèm. Đêm đó, tôi không bật đèn bàn. Những ngày sau, Cảnh Hòa giữ đúng lời. Anh không mang đồ ăn, không hỏi tôi đã đóng bao nhiêu thùng, không xuất hiện với một phương án có thể cứu mọi việc. Mỗi sáng, anh chỉ gửi lịch thợ đã hẹn hoặc giấy tờ liên quan đến căn nhà. Nếu tôi không trả lời, anh không nhắn thêm. Sự tôn trọng ấy đau hơn việc bị làm phiền. Tôi tự đóng gói phần còn lại. Tôi gọi người vận chuyển, xin báo giá sửa nhà, tính số tiền tiết kiệm và khoản vay cần thiết. Tôi cũng nói thẳng với mẹ rằng bà không được ký thay bất kỳ giấy nào. Ngày thứ hai mươi tư, trưởng nhóm gọi cho tôi. “Công việc của em có thể làm từ Tô Châu,” chị ấy nói. “Mỗi tháng em lên Thượng Hải hai lần họp trực tiếp. Nhưng em phải tự bảo đảm tiến độ.” Tôi nhìn căn phòng đã gần trống. “Em làm được.” “Em chuyển về vì gia đình à?” Tôi nghĩ đến Cảnh Hòa rồi trả lời thật. “Em đang quyết định vì mình muốn sống ở đâu. Gia đình là một phần, không phải toàn bộ.” Sau cuộc gọi, tôi mở bảng tính chi phí. Nếu giữ nhà, tôi phải bỏ gần hết khoản tiết kiệm cho phần trả trước sửa chữa. Tôi sẽ không còn đủ tiền đổi căn hộ thuê ở Thượng Hải như dự định. Đổi lại, tôi có một nơi thuộc về mình, một phòng làm việc nhìn xuống con kênh và quyền không bán ký ức chỉ vì người khác thấy chúng quá nặng. Tôi cũng có thể giữ nhà mà không hẹn hò với Cảnh Hòa. Khi nhận ra điều đó, câu trả lời trở nên rõ ràng. Tôi gọi ông Trần, xin rút khỏi giao dịch và chấp nhận trả khoản phí kiểm tra mà ông đã bỏ ra. Ông im lặng vài giây rồi nói ông đã đoán từ buổi xem nhà. “Tôi tưởng cô sẽ giữ vì cậu kia,” ông nói. “Tôi giữ vì tôi muốn sống ở đây.” “Còn cậu kia?” “Đó là quyết định khác.” Tôi gọi tiếp cho mẹ. Bà giận, hỏi tôi lấy tiền đâu sửa nhà. Tôi gửi bảng tính và lịch làm việc. Lần đầu tiên, tôi không nhờ Cảnh Hòa chứng minh kế hoạch của mình khả thi. Mẹ xem rất lâu rồi chỉ nói: “Ngày hai mươi tám, mọi người vẫn gặp nhau để hủy thủ tục và trả hồ sơ. Con tự nói với chú Kiến Quốc.” “Vâng.” Tối ngày thứ hai mươi sáu, tôi kéo rèm. Đèn bàn bên Cảnh Hòa đang sáng. Tôi không bật tín hiệu. Tôi chỉ đứng nhìn một lúc rồi quay vào. Tôi cần nói trước mặt tất cả những người đã yêu thương chúng tôi bằng cách gọi sai tên mối quan hệ này. Ngày thứ hai mươi tám, chúng tôi gặp nhau tại căn hộ của tôi. Ông Trần đến nhận khoản phí, mẹ tôi mang hồ sơ, Lục Kiến Quốc mang theo bản đề nghị mua lại. Thanh Du không có mặt; đây chưa bao giờ là câu chuyện của cô ấy. Cảnh Hòa đứng gần cửa chính. Anh không đến cạnh tôi, không hỏi tôi đã quyết gì. Tôi trả khoản phí cho ông Trần và xin lỗi vì thay đổi. Sau khi ông rời đi, tôi đặt hai tập hồ sơ bán nhà lên bàn. “Con rút căn hộ khỏi giao dịch,” tôi nói. “Con đã có kế hoạch sửa chữa và thỏa thuận làm việc từ Tô Châu. Con giữ nhà vì đây là nơi con muốn sống, không phải vì ai yêu cầu.” Mẹ tôi định nói, nhưng nhìn bảng chi phí rồi dừng lại. Lục Kiến Quốc hỏi: “Vậy để nhà chú mua một nửa chi phí sửa? Sau này hai đứa vẫn là người một nhà.” “Cháu cảm ơn chú, nhưng cháu tự lo được. Và cháu còn một việc phải sửa.” Tôi quay sang Cảnh Hòa. Tim đập mạnh, nhưng lần này tôi không dùng hài hước. “Cháu không muốn tiếp tục làm em gái của Cảnh Hòa.” Căn phòng im lặng. Mẹ tôi nhìn tôi, rồi nhìn anh. Mẹ Cảnh Hòa khẽ đặt cốc xuống. Lục Kiến Quốc mở miệng nhưng không nói được gì. Tôi tiếp tục trước khi sự im lặng biến thành nơi trốn mới. “Cháu đã yêu anh ấy từ rất lâu. Cháu từng nghĩ nói ra sẽ phá quan hệ hai nhà, nên cháu dùng cách gọi anh trai để giữ mọi thứ đứng yên. Đó là lựa chọn của cháu, và cháu chịu trách nhiệm. Hôm nay cháu không yêu cầu mọi người đồng ý thay Cảnh Hòa. Cháu chỉ yêu cầu mọi người đừng gọi cháu là em gái anh ấy nữa.” Tôi đã chuẩn bị cho khả năng Cảnh Hòa từ chối. Tôi cũng đã giữ căn nhà trước khi nói ra, để lời từ chối ấy không thể lấy mất lựa chọn khác của tôi. Cảnh Hòa bước đến, nhưng chỉ đứng cách tôi một cánh tay. “Anh xin lỗi vì bữa cơm hôm đó,” anh nói trước mặt hai gia đình. “Anh đã chậm sửa lời, dù biết sự im lặng từng làm Vãn Chi tổn thương. Anh không coi cô ấy là em gái. Chưa từng.” Lục Kiến Quốc thở dài. “Hai đứa từ nhỏ—” “Chính vì từ nhỏ nên bọn con càng phải tự gọi tên quan hệ hiện tại,” Cảnh Hòa đáp. “Gia đình không thể trả lời thay.” Rồi anh nhìn tôi. “Vãn Chi, anh yêu em. Nhưng anh không hỏi em có ở lại Tô Châu vì anh không. Anh cũng không hỏi em có muốn hai nhà ghép lại không.” “Vậy anh hỏi gì?” “Em có muốn bắt đầu hẹn hò với anh như hai người trưởng thành, bình đẳng và có quyền nói không không?” Tôi nghe mẹ hít vào thật khẽ. Đây không phải lời cầu hôn trước đám đông, không phải một kế hoạch đời người được người lớn tán thành sẵn. Chỉ là một câu hỏi về bước đầu tiên. “Tôi đồng ý hẹn hò,” tôi nói. “Không đồng ý để anh tự quyết thay. Không đồng ý cưới ngay. Cũng không đồng ý anh bỏ dự án vì tôi.” Khóe miệng Cảnh Hòa cong lên. “Anh đồng ý cả ba điều.” “Còn một điều.” “Em nói đi.” “Sau này có chuyện gì, không được dùng chăm sóc thay cho câu trả lời.” “Được.” “Và tôi cũng không dùng chữ người nhà để khóa miệng anh.” “Được.” Lục Kiến Quốc nhìn hai chúng tôi rồi lắc đầu, nhưng vẻ mặt đã dịu đi. “Vậy nhà vẫn là hai căn?” “Vẫn là hai căn,” tôi đáp. Mẹ tôi hỏi: “Còn bức tường ban công?” Tôi lấy chiếc chìa khóa nhỏ đặt lên bàn. “Khi sửa đúng thủ tục, hai bên cùng đồng ý thì mở lại cánh cửa. Bức tường vẫn giữ.” Mẹ Cảnh Hòa bật cười. “Có cửa mà vẫn xây tường?” Cảnh Hòa nhìn tôi. “Có ranh giới thì cánh cửa mới là lựa chọn.” Lần này, tôi không cần anh nói thay. Nhưng câu ấy đúng. Sau buổi gặp, Cảnh Hòa cùng tôi đi dọc con kênh. Đây là cuộc hẹn đầu tiên, dù cả hai đã từng đi con đường này hàng nghìn lần. “Anh đã trả lời dự án chưa?” tôi hỏi. “Anh nhận. Mỗi tháng đi Thâm Quyến hai đợt, tổng cộng khoảng mười ngày. Công ty đồng ý thử sáu tháng.” “Anh thương lượng trước hay sau bữa cơm?” “Trước. Nhưng anh không muốn dùng kết quả đó để đổi câu trả lời của em.” “Anh tiến bộ rồi.” “Em cũng vậy.” “Ở đâu?” “Em công khai tỏ tình trước hai gia đình.” Tôi dừng bước. “Anh đừng nhắc lại với giọng đắc ý.” “Anh không đắc ý.” “Khóe miệng anh đang cười.” “Anh vui.” Hai chữ đơn giản khiến tôi cũng cười theo. Mẹ tôi mất gần một tuần để ngừng gọi Cảnh Hòa là anh trai của tôi. Mỗi lần lỡ lời, bà tự sửa. Lục Kiến Quốc khó hơn. Ông đã quen coi sự thay đổi là nguy cơ với hòa khí. Nhưng Cảnh Hòa vẫn ăn cơm với hai nhà, còn tôi vẫn tranh luận với anh về chậu cây. Lục Kiến Quốc dần hiểu gia đình không biến mất chỉ vì tình yêu có thêm một cái tên. Tôi giữ căn hộ và bắt đầu sửa đường ống. Cảnh Hòa giới thiệu ba đơn vị thi công rồi để tôi tự chọn. Anh không nhận làm miễn phí. Tôi thuê anh kiểm tra phần ban công theo giá rõ ràng, để công việc và tình cảm không trộn thành món nợ. Sáu tuần sau, giấy phép sửa cánh cửa nhỏ được thông qua. Thợ thay bản lề, gia cố khung và lắp một ổ khóa có thể mở từ cả hai phía. Bức tường thấp vẫn còn nguyên. Hai chậu nhài được đặt mỗi bên một chậu, cành non vươn về phía khoảng cửa. Chiều hôm ấy, Cảnh Hòa đứng ở ban công nhà mình. Tôi đứng ở ban công nhà tôi. Chiếc chìa khóa cũ không còn dùng cho ổ mới, nhưng tôi vẫn buộc nó vào chùm chìa khóa như một lời nhắc về quyền từng được trao lại. “Em mở đi,” anh nói. “Tại sao không phải anh?” “Chìa mới có hai chiếc. Nhưng lần đầu tiên, anh muốn em chọn.” Tôi tra chìa vào ổ. Cánh cửa mở rất nhẹ, không còn tiếng gỉ kéo dài như đêm mưa. Cảnh Hòa không bước sang ngay. “Anh có thể qua không?” Tôi nhìn anh, cố giữ vẻ nghiêm túc. “Anh mang gì?” Anh giơ hai cốc sữa đậu nành. Trên nắp một cốc viết tên tôi, nét cuối vẫn hơi kéo lên. “Có khuyến mãi à?” “Không. Anh mua cho em.” “Dùng tư cách gì?” “Bạn trai. Nếu em vẫn cho phép.” Tôi mở rộng cánh cửa. “Cho phép.” Anh bước qua, đưa cốc cho tôi. Lần này, sữa đậu nành không được chuyền qua một khe tường và tình cảm cũng không cần ẩn dưới cái tên người nhà. Phía sau chúng tôi, hai ngọn đèn bàn cùng sáng. Cánh cửa có thể mở, có thể khóa, và không ai giữ chìa khóa thay người kia.