Người đàn ông đến xem căn hộ nhìn tôi, rồi nhìn Lục Cảnh Hòa đang đứng bên cửa ban công với chùm chìa khóa trong tay. “Vợ chồng hai người định bán cả hai căn, hay chỉ căn bên này?” Tôi suýt làm đổ cốc trà, vội đáp rằng chúng tôi không phải vợ chồng. Lục Cảnh Hòa lại bình thản đặt một chiếc chìa khóa nhỏ đã ngả màu lên bàn. “Chưa phải.” Hai chữ ấy khiến cả căn phòng im đi. Tôi quay sang, còn anh đẩy chiếc chìa khóa về phía tôi. “Cửa giữa hai ban công đã khóa bảy năm. Em muốn bán căn nhà, hay muốn bán luôn quyền bước sang phía anh?” Ngoài cửa kính, mưa đầu thu quét qua hai chậu nhài cũ. Tôi đã chuẩn bị đủ lý do để rời Tô Châu. Nhưng tôi không chuẩn bị cho việc người luôn được hai gia đình gọi là anh trai lại hỏi như thế trước mặt người lạ. Ba ngày trước đó, tôi kéo vali vào căn hộ của bà ngoại lúc gần sáu giờ chiều. Khu nhà cũ nằm bên một con kênh nhỏ ở Tô Châu, nơi khách du lịch thường đi qua chụp mái ngói và những bức tường trắng đã loang màu mưa. Căn hộ ở tầng ba, không có thang máy. Tôi vừa bê vali lên hết cầu thang vừa tự nhắc mình chỉ về để thu dọn đồ, ký giấy bán nhà rồi trở lại Thượng Hải. Tôi là Tống Vãn Chi, hai mươi tám tuổi, làm biên tập sách thiếu nhi. Công việc của tôi có thể làm từ xa vài tuần, nhưng hợp đồng thuê nhà, đồng nghiệp và phần lớn cuộc sống đều ở Thượng Hải. Căn hộ này đứng tên tôi sau khi bà ngoại qua đời. Mẹ tôi đã tìm được người mua và cho tôi ba mươi ngày để quyết định. Nếu bỏ lỡ, người mua sẽ chuyển sang căn khác, còn tôi phải tự trả chi phí sửa đường ống và lan can ban công trước mùa mưa. Tôi mở cửa. Mùi gỗ cũ, trà nhài và nắng phơi trên rèm ùa ra, quen đến mức tôi đứng yên vài giây. Việc đầu tiên tôi cần làm rất đơn giản: phân loại những thứ sẽ giữ, bỏ hoặc gửi kho. Nhưng trên bàn ăn đã có ba chiếc thùng giấy mới, một cuộn băng