đồng nghiệp.” “Vậy anh là gì?” Câu hỏi bật ra nhanh hơn tôi nghĩ. Lục Cảnh Hòa không trả lời. Gió từ con kênh thổi qua, làm mấy chiếc lá nhài chạm vào tường. Tôi quay vào trước, giả vờ bận mở bánh hạt dẻ. Mười phút sau, anh gõ cửa chính. Lục Cảnh Hòa mang theo một tập giấy mỏng. Anh là kiến trúc sư chuyên cải tạo nhà ở cũ, nhưng anh không trải bản vẽ kín bàn hay nói những từ khiến tôi phải giả vờ hiểu. Anh chỉ chỉ vào một tấm ảnh đường ống dưới bồn rửa. “Ống này đã cũ. Nếu rò, nước sẽ ngấm xuống nhà tầng dưới. Lan can ban công cũng cần gia cố trước mùa mưa. Không phải việc nguy hiểm ngay hôm nay, nhưng nếu em giữ nhà thì phải làm.” “Nếu bán?” “Người mua sẽ nhận hiện trạng. Giá họ đưa đã trừ chi phí sửa.” “Tóm lại, tôi có ba mươi ngày để chọn bán với giá thấp hơn, hoặc giữ rồi tự sửa.” “Đúng.” “Anh đứng phía nào?” “Phía em có đủ thông tin để chọn.” Tôi bật cười. “Đáp án của kiến trúc sư nghe giống câu ghi cuối hợp đồng.” “Anh có thể nói ngắn hơn.” “Thử xem.” “Đừng bán chỉ vì mọi người đã sắp xếp xong.” Tôi thôi cười. Mẹ tôi muốn bán vì bà cho rằng căn nhà giữ quá nhiều ký ức, còn tôi đã có cuộc sống ở thành phố khác. Cha Lục Cảnh Hòa muốn nhà anh mua lại để ghép hai căn, như vậy tài sản vẫn ở trong hai gia đình. Mọi phương án đều được người lớn trình bày như thể họ đang giúp tôi tránh mệt. Chỉ có Lục Cảnh Hòa hỏi tôi muốn gì. Tôi cắn một miếng bánh đã nguội. “Tôi chưa biết.” “Vậy dùng đủ ba mươi ngày.” “Anh rảnh đến mức giúp tôi dọn nhà cả tháng sao?” “Buổi tối anh rảnh.” “Ban ngày?” “Đi làm.” “Sau ba mươi ngày?” Bàn tay anh đặt trên tập giấy khựng lại rất nhẹ. Nếu không lớn lên cùng nhau, có lẽ tôi đã không nhận ra. “Sau đó tính tiếp.” Tôi nhìn anh. “Anh sắp đi đâu à?” “Chưa quyết định.” Đó là lần đầu tiên Lục Cảnh Hòa nói dối tôi trong ngày trở về. Anh không chớp mắt hay quay đi. Dấu hiệu nói dối