kỷ niệm đẹp đẽ trong phim. “Bà ngoại giao anh giữ khi em còn đi học. Bây giờ nhà là của em.” “Mẹ tôi muốn anh giữ hộ.” “Dì Mẫn Lan không phải chủ nhà.” “Anh nói thẳng thế với mẹ tôi chưa?” “Rồi.” Tôi hình dung vẻ mặt của mẹ và bật cười. “Mẹ tôi có mắng anh không?” “Dì nói anh chiều em quá.” “Anh trả lời sao?” “Anh nói trao lại chìa khóa không phải chiều. Đó là trả đúng quyền.” Tôi xoay chiếc chìa trong lòng bàn tay. Một vật nhỏ, nhưng lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi nhận ra Lục Cảnh Hòa không dùng sự thân thiết để bước vào đời tôi. Anh đứng ngoài, gõ cửa và chờ. “Cửa còn mở được không?” “Ổ khóa cần thay. Bản lề cũng đã gỉ.” “Nếu tôi bán nhà?” “Em giao chìa cho người mua.” “Nếu tôi giữ?” “Em quyết định có mở lại hay không.” “Anh không có ý kiến?” “Phía bên kia cửa là ban công nhà anh. Anh có ý kiến về việc mở. Nhưng em phải là người hỏi trước.” Tôi ngước lên. “Anh đang dạy tôi về ranh giới đấy à?” “Anh đang học.” Câu trả lời ấy quá nghiêm túc. Tôi không đùa tiếp được. Ngày thứ ba, người mua đến xem nhà lúc trời bắt đầu mưa. Ông Trần là một người đàn ông ngoài bốn mươi, nói chuyện nhanh và kiểm tra từng ổ cắm. Mẹ tôi bận nên nhờ Lục Cảnh Hòa có mặt để trả lời vấn đề sửa chữa. Tôi đã định phản đối, nhưng người mua hỏi những câu mà tôi không thể bịa. Lục Cảnh Hòa chỉ nói điều cần thiết. Anh giải thích đường ống nào phải thay, lan can nào cần gia cố, không hề dọa người mua hoặc cố hạ giá để tôi giữ nhà. Ông Trần hỏi có thể phá bức tường ban công để ghép với căn bên cạnh không. Cảnh Hòa đáp rằng phải có sự đồng ý của cả hai chủ nhà và phải kiểm tra bức tường trước. “Căn bên cạnh cũng của gia đình hai người?” ông Trần hỏi. “Của nhà tôi,” Lục Cảnh Hòa đáp. Ông Trần nhìn chúng tôi rồi cười. “Vậy vợ chồng hai người định bán cả hai căn, hay chỉ căn bên này?” Tôi suýt làm đổ cốc trà. “Chúng tôi không phải vợ