chồng.” “Chưa phải,” Lục Cảnh Hòa nói. Căn phòng im đi đúng như trong ký ức tôi sẽ nhớ rất lâu sau này. Anh lấy chiếc chìa khóa nhỏ tôi đã để quên trên kệ, đặt xuống bàn rồi đẩy về phía tôi. Tôi nhìn anh, tim đập mạnh đến khó chịu. “Anh nói gì vậy?” Lục Cảnh Hòa không nhìn người mua. “Anh nói chúng ta chưa phải vợ chồng. Có gì sai?” “Phần nào cũng sai.” “Vậy em sửa đi.” Tôi mở miệng nhưng không tìm được một danh từ nào khác. Bạn từ nhỏ. Hàng xóm. Người nhà. Anh trai không cùng huyết thống. Mỗi cách gọi đều đúng một phần và sai ở chỗ quan trọng nhất. Lục Cảnh Hòa gõ nhẹ lên chiếc chìa khóa. “Cửa giữa hai ban công đã khóa bảy năm. Em muốn bán căn nhà, hay muốn bán luôn quyền bước sang phía anh?” Ông Trần nhận ra mình đang đứng giữa một câu chuyện không thuộc về mình nên lịch sự quay ra cửa sổ. Tôi siết cốc trà. “Đừng dùng chuyện của chúng ta để tác động việc bán nhà.” “Anh không bảo em giữ.” “Nhưng anh hỏi như thế trước mặt người mua.” “Vì em đang định ký giấy giữ chỗ trong khi chưa biết mình muốn gì.” “Tôi biết. Tôi muốn mọi việc gọn gàng.” “Gọn gàng không phải một lựa chọn. Nó là cách em tránh lựa chọn.” Tôi giận đến mức muốn yêu cầu anh rời khỏi nhà. Nhưng câu ấy chạm đúng thói quen tôi vẫn dùng trong công việc: cắt một đoạn văn không phải vì nó sai, mà vì sửa nó khó hơn xóa đi. Ông Trần ho khẽ. “Hay tôi quay lại ngày khác?” Tôi hít sâu. “Xin lỗi ông. Tôi cần thêm bảy ngày trước khi ký giấy giữ chỗ.” Mẹ tôi chắc chắn sẽ nổi giận. Người mua cũng có thể đổi ý. Nhưng khi nói ra, tôi lại thấy vai mình nhẹ đi. Ông Trần gật đầu, không ép. Sau khi ông rời đi, tôi quay sang Lục Cảnh Hòa. “Anh hài lòng chưa?” “Chưa.” “Còn gì nữa?” “Em vừa tự xin thời gian. Đừng biến nó thành việc anh ép em.” Tôi cứng họng. Anh cầm tập giấy sửa chữa lên, đi đến cửa rồi dừng lại. “Vãn Chi, anh sẽ không quyết thay em giữ hay bán căn nhà. Nhưng từ