Hòa phải làm khi lên cấp hai. Không được quên đón tôi sau giờ học. Không được cho bạn nữ khác mượn xe. Không được ăn mì cay mà không gọi tôi. Dòng cuối cùng viết bằng mực đỏ: không được có em gái khác. Tôi lập tức gập sổ. “Gửi kho,” tôi nói. “Anh chưa nhìn thấy.” “Anh nhìn rồi.” “Chưa đọc hết.” “Phần còn lại là bí mật trẻ con.” “Bí mật của em hay của hai đứa?” “Tôi viết, nên của tôi.” Cảnh Hòa gật đầu. “Vậy em giữ quyền.” Anh quay sang chiếc thùng khác, không cố giằng cuốn sổ. Tôi lại thấy hụt hẫng vô lý. Khi anh tự quyết, tôi khó chịu. Khi anh tôn trọng, tôi lại muốn anh hỏi thêm. Tôi mở sổ lần nữa. Sau danh sách của tôi là một dòng chữ ngay ngắn hơn, chắc chắn do Cảnh Hòa viết năm ấy. Đồng ý bốn việc đầu. Việc cuối chờ em giải thích thế nào là em gái khác. Tôi ngẩng lên. “Anh đã đọc từ lâu rồi.” “Anh ký vào đó.” “Vì sao tôi không nhớ?” “Em giận vì anh không đồng ý ngay dòng cuối, ném sổ vào anh rồi chạy về nhà.” “Vậy anh giải thích chưa?” “Chưa. Em không cho cơ hội.” Tôi khép sổ, lần này đặt vào thùng giữ lại. Đến tối, hai chậu nhài nằm cạnh nhau ở góc ban công. Cảnh Hòa đứng phía bên kia bức tường, nhìn tôi tự thay đất theo hướng dẫn anh gửi. Anh chỉ lên tiếng khi tôi định nén đất quá chặt. “Để rễ có chỗ thở.” “Tôi biết.” “Em đang dùng cả hai tay ấn xuống.” “Tôi đang làm cho chắc.” “Chắc quá thì cây không sống được.” Tôi dừng tay. “Anh lại chỉ nói về cây à?” Lần này anh im lâu hơn. “Không hẳn.” Tôi quay mặt đi, giả vờ phủi đất khỏi tay. Những cánh hoa nhài còn sót lại rung trong gió. Hai chậu cây từ nhỏ vẫn đặt ở hai phía, chưa bao giờ nhập thành một. Rễ của chúng không quấn vào nhau, nhưng cành đã nhiều lần vươn qua bức tường. Sáng ngày thứ năm, tôi thức dậy vì mùi sữa đậu nành nóng. Một cốc giấy được chuyền qua khe hẹp bên cạnh cánh cửa khóa. Bàn tay Cảnh Hòa vẫn giữ đáy cốc để tôi cầm cho chắc. “Anh