bảy, mẹ tôi đến cùng hai tập hồ sơ. Tống Mẫn Lan mặc bộ váy công sở màu xanh đậm, tóc buộc gọn, bước vào nhà rồi lập tức cau mày vì số thùng đã mở nhiều hơn số thùng đóng. “Con xin thêm bảy ngày để làm gì? Ngồi đọc từng quyển sách à?” “Để quyết định.” “Mẹ đã tính hết rồi. Giá bán hiện tại đủ để con trả trước một căn nhỏ ở Thượng Hải. Giữ nhà ở đây chỉ tốn tiền sửa.” “Nhà đứng tên con.” “Nhưng mẹ đang nghĩ cho con.” “Mẹ nghĩ thay con.” Mẹ tôi đặt hồ sơ lên bàn. “Hai việc đó khác nhau ở đâu?” Tôi còn chưa trả lời thì tiếng gõ cửa vang lên. Lục Cảnh Hòa đứng ngoài với một túi đất trồng cây. Anh nhìn thấy mẹ tôi, dừng lại. “Dì Mẫn Lan.” Mẹ tôi lập tức dịu giọng. “Cảnh Hòa đến đúng lúc. Cháu xem giúp dì phần giấy xác nhận hiện trạng. Vãn Chi không hiểu mấy thứ này. Cháu ký nhận thay nó cũng được.” Cảnh Hòa đặt túi đất ngoài cửa, không bước vào. “Cháu không ký thay được.” “Chỉ là xác nhận căn nhà cần sửa.” “Căn nhà thuộc Vãn Chi. Việc bán hay giữ cũng thuộc cô ấy.” “Mọi người trong nhà với nhau, cháu cần gì khách sáo?” “Chính vì là người nhà nên càng không nên lấy sự thân thiết thay cho quyền đồng ý.” Mẹ tôi im lặng. Tôi chưa từng nghe Cảnh Hòa nói với bà bằng giọng cứng như thế. Anh không đứng chắn trước tôi, không giật hồ sơ hay tuyên bố sẽ lo mọi việc. Anh chỉ trả chúng về đúng tay tôi. Tôi mở tập giấy, đọc từng trang. Những mục khó hiểu đều có dòng giải thích ngắn do Cảnh Hòa đã viết trước bằng từ đời thường. Đường ống có thể rò. Lan can cần gia cố. Cánh cửa ban công không được mở lại nếu chưa có sự đồng ý của hai chủ nhà và kiểm tra an toàn. Mẹ tôi ngồi xuống ghế. “Con thật sự muốn giữ à?” “Con chưa biết. Nhưng con muốn dùng đủ ba mươi ngày.” “Nếu người mua bỏ đi?” “Con chịu hậu quả.” “Nếu sửa nhà tốn tiền?” “Con sẽ tự tính.” “Con có chắc không?” Tôi nhìn chiếc chìa khóa trên kệ. “Con chắc rằng quyết định