phải do con đưa ra.” Mẹ tôi không vui, nhưng bà gấp hồ sơ lại. “Được. Ba mươi ngày. Sau đó đừng nói mẹ không nhắc.” Khi mẹ rời đi, tôi mới nhận ra mình đã nắm bút chặt đến đau tay. Cảnh Hòa vẫn đứng ngoài cửa. “Anh có thể vào,” tôi nói. “Em có chắc không?” “Anh hỏi câu đó nhiều quá.” “Anh đang học.” Tôi tránh sang một bên. “Vào thay đất cho chậu cây. Tôi làm hỏng một chậu rồi.” “Anh hướng dẫn.” “Lần này anh làm đi. Tôi cho phép.” Cảnh Hòa cúi xuống xách túi đất. Khi đi ngang qua, anh nói rất khẽ. “Em vừa làm tốt.” “Chỉ là nói với mẹ tôi thôi.” “Ngày trước em luôn nhờ anh nói.” Tôi nhớ những lần mình trốn sau lưng anh vì làm vỡ cửa kính, vì không muốn học đàn, vì muốn đi chuyến dã ngoại mà mẹ không đồng ý. Có lẽ chúng tôi trở thành người nhà không chỉ vì hai gia đình gọi như thế. Tôi đã nhiều lần trao cho anh vai người bảo vệ, rồi trách anh khi vai ấy che mất điều khác. “Từ giờ tôi tự nói,” tôi đáp. “Được.” “Nhưng nếu tôi nói sai thì sao?” “Anh nghe rồi nói phần của anh. Không nói thay.” Câu ấy là phần thưởng lớn hơn mọi lời chống lưng. Tối ngày thứ chín, một cơn mưa lớn tràn qua Tô Châu. Nước tạt vào ban công vì ống thoát bị lá cây chặn. Tôi đang kéo hai chậu nhài vào thì một chậu nghiêng khỏi giá. Cảnh Hòa từ phía bên kia đưa tay giữ đúng lúc, nhưng bức tường khiến anh không thể nhấc hẳn sang. “Đưa chìa khóa đây,” anh nói. Tôi chạy lấy chiếc chìa nhỏ. Ổ khóa gỉ cứng, xoay hai lần không nhúc nhích. Cảnh Hòa không giằng lấy. Anh chỉ hướng dẫn tôi nhấc chốt lên một chút rồi xoay ngược lại. Sau tiếng rít khô, cánh cửa mở được một khe. Chúng tôi cùng giữ chậu cây, mỗi người một phía. Mưa làm tóc tôi ướt dính vào má. Cảnh Hòa với tay gạt cành nhài khỏi cổ tôi rồi dừng lại trước khi chạm da. “Anh có thể không?” Tôi hiểu anh hỏi gì, khẽ gật đầu. Ngón tay anh lướt qua tóc tôi, rất nhẹ. Chỉ một động tác nhỏ, nhưng tôi đứng