cửa em không chọn mở.” Tôi chạm vào hai ô chữ ký. Suốt những ngày qua, tôi vẫn nghi anh dùng căn nhà và ký ức để kéo mình ở lại. Nhưng phương án này chứng minh điều ngược lại. Anh đã đặt quyền từ chối của tôi ngay cạnh quyền mong muốn của anh. “Cảnh Hòa, nếu tôi bán nhà, anh có đi Thâm Quyến không?” “Có thể.” “Nếu tôi giữ?” “Anh vẫn có thể đi.” “Vậy căn nhà chẳng thay đổi gì.” “Nó thay đổi lựa chọn của em. Không phải hợp đồng công việc của anh.” Tôi nên thấy nhẹ nhõm. Thay vào đó, tôi nhận ra anh có thể tôn trọng mọi quyền của tôi mà vẫn rời khỏi thành phố. Một cánh cửa chỉ có ý nghĩa khi cả hai phía còn người muốn mở. “Anh cho tôi xem hồ sơ này vì sao?” “Vì em có quyền biết phương án liên quan đến nhà em.” “Còn hồ sơ Thâm Quyến?” “Anh định nói tối nay.” “Sau khi Thanh Du đã nói?” “Anh sai vì chậm.” Anh nhận lỗi không vòng vo. Tôi lại không thể dùng cơn giận để né câu hỏi thật. “Anh muốn tôi ở lại, nhưng anh có thể đi. Anh muốn cửa mở, nhưng không hứa sẽ đứng phía bên kia. Anh thấy như thế có công bằng không?” “Không.” “Vậy anh định làm gì?” “Ngừng nói bằng phương án sửa nhà.” Tim tôi đập mạnh. Cảnh Hòa kéo ghế đối diện ra, nhưng không bước đến gần. “Vãn Chi, tối nay sau khi em làm xong, anh muốn nói chuyện. Không có cha mẹ, không có giấy bán nhà, không có bản vẽ.” Tôi nhìn anh, rồi nhìn chiếc đèn bàn cũ. “Được.” Lần đầu tiên, cả hai chúng tôi hẹn một cuộc nói chuyện mà không thể trốn sau hai chữ người nhà. Cuộc nói chuyện được hẹn lúc tám giờ tối. Bảy giờ bốn mươi, tôi nhận một kiện sách mẫu từ công ty. Người giao hàng để kiện dưới tầng một vì thùng quá nặng. Tôi nhìn cầu thang, nhìn cổ tay mình rồi quyết định tự chuyển từng chồng lên. Đó không phải việc khó. Chỉ cần mở thùng, ôm mỗi lần mười cuốn và đi ba lượt. Lượt thứ hai, dây buộc dưới đáy đứt. Tôi vội giữ chồng sách, cổ tay va vào tay vịn cầu thang. Cơn