anh dùng từ ấy. “Anh có thể nói mình thận trọng.” “Thận trọng không kéo dài chín năm.” “Vậy câu người nhà năm đó thì sao?” Cảnh Hòa nhìn tôi rất lâu. “Anh muốn giải thích hết. Nhưng em có quyền dừng bất cứ lúc nào.” Tôi siết nhẹ chiếc khăn lạnh. “Chưa phải tối nay.” Anh gật đầu. Không thất vọng ra mặt, không dùng lời tỏ tình vừa hé để buộc tôi nghe. “Vậy tối nay nói đến đây.” “Anh không hỏi tôi có cho phép theo đuổi không à?” “Cổ tay em đang đau. Em cũng vừa nói chưa muốn nghe chuyện cũ. Anh hỏi lúc này sẽ giống ép em trả lời.” Tôi bực vì sự hợp lý ấy, nhưng không thể phủ nhận nó. Cảnh Hòa đứng dậy. “Ngày mai anh đưa em đi kiểm tra nếu còn đau.” “Anh đang dùng tư cách gì?” Anh dừng bên cửa. “Người muốn theo đuổi em, nhưng chưa được em đồng ý. Vì thế anh chỉ đề nghị.” Sau khi anh về, tôi ngồi trong phòng khách rất lâu. Bức tường ban công vẫn ở đó. Chỉ có điều lần đầu tiên, người phía bên kia đã nói rõ anh muốn bước qua vì điều gì. Sáng hôm sau, cổ tay tôi chỉ còn ê nhẹ. Tôi tự đến phòng khám gần nhà, chụp kiểm tra rồi gửi kết quả cho Cảnh Hòa: không tổn thương xương, nghỉ vài ngày là ổn. Anh trả lời: Anh biết rồi. Cần anh làm gì thì nói. Không có một túi thuốc treo trước cửa. Không có lịch nhắc uống thuốc. Không có câu em lúc nào cũng bất cẩn. Anh thực sự lùi lại đúng ranh giới tôi vừa đặt. Đến chiều, tôi lại thấy nhớ sự phiền phức của anh. Tôi dùng một tay dọn ngăn dưới cùng của tủ sách. Sau hàng truyện cũ là một cuốn từ điển dày, bìa đã bạc. Một phong bì không dán nằm giữa hai trang, trên mặt chỉ có ba chữ Lục Cảnh Hòa. Tôi nhận ra ngay bản nháp mình viết năm mười chín tuổi. Trong thư, tôi kể về chiếc đèn bàn, những cốc sữa đậu nành, buổi anh đạp xe dưới mưa đưa tôi đến lớp và lần anh đứng ngoài phòng thi chờ gần hai giờ. Tôi viết rằng mình không muốn làm cô em gái chạy sang ban công mỗi