khi sợ hãi nữa. Tôi muốn một ngày nào đó được đứng bên cạnh anh với một cái tên khác. Tôi chưa bao giờ gửi. Sau khi nghe câu người nhà, tôi xé phong bì ngoài, nhưng lại không đủ can đảm xé lá thư. Bà ngoại hẳn đã tìm thấy và cất nó vào cuốn sách. Tôi có thể tiếp tục giấu. Nếu câu chuyện giữa chúng tôi thất bại, lá thư sẽ mãi là bằng chứng tôi từng muốn mà chưa từng làm. Tối đó, tôi gõ ba tiếng lên cửa kính. Cảnh Hòa xuất hiện gần như ngay lập tức. Tôi mở cửa chính cho anh, đặt cuốn từ điển lên bàn. “Tôi tìm thấy một thứ.” Anh nhìn phong bì có tên mình, nhưng không chạm vào. “Của em?” “Viết cho anh.” “Anh có được đọc không?” “Không. Tôi sẽ đọc một đoạn.” Tôi lấy thư ra. Giọng mình run ở câu đầu, nhưng càng đọc càng bình tĩnh. Tôi bỏ qua những đoạn ngốc nghếch về việc không cho bạn nữ khác mượn xe, chỉ đọc phần cuối. “Em không biết tình cảm này bắt đầu từ khi nào. Có thể từ trước khi em hiểu yêu một người khác với quen có người đó bên cạnh. Em chỉ biết em không muốn anh chăm em vì người lớn bảo anh phải làm thế. Em muốn anh nhìn em như một người có thể tự chọn đứng bên anh.” Tôi gấp thư lại. “Phần còn lại không đọc.” Cảnh Hòa vẫn ngồi im. “Được.” “Anh không hỏi à?” “Em đã nói chỉ một đoạn.” Tôi đặt lá thư vào phong bì. “Năm đó tôi không gửi. Sau khi nghe anh nói tôi là người nhà, tôi càng không gửi. Nhưng đó cũng là lựa chọn của tôi. Tôi không thể đổ cả chín năm im lặng lên anh.” Cảnh Hòa khẽ siết tay. “Anh vẫn phải chịu phần của anh.” “Vậy nói đi.” Anh thở chậm rồi bắt đầu. Năm ấy, nhóm bạn kia không chỉ trêu đùa. Họ đã chụp ảnh tôi ngủ trong thư viện với áo khoác của Cảnh Hòa, định đăng lên trang của trường kèm một cuộc cá cược. Hồ sơ học bổng của tôi đang trong giai đoạn xét. Giáo viên đã nhắc mọi chuyện gây ồn ào đều có thể khiến tôi bị gọi lên giải trình. Cảnh Hòa đến lớp họ, yêu