cầu xóa ảnh. Anh nói tôi là người nhà của anh để họ hiểu anh có quyền lên tiếng mà không biến lời bảo vệ thành thêm một tin đồn tình cảm. “Câu đầy đủ của anh là: Vãn Chi là người nhà của tôi, không phải cái tên để các cậu đem ra cá cược. Xóa ảnh trước mặt tôi.” Tôi nhìn anh. Cách hiểu cũ trong tôi rạn ra, nhưng không biến mất hoàn toàn. “Anh có thể nói với tôi sau đó.” “Đúng.” “Anh có thể hỏi tôi nghĩ gì.” “Đúng.” “Anh lại để tôi chỉ nghe hai chữ thuận tiện nhất cho anh.” “Đúng.” Anh không dùng hoàn cảnh để xóa lỗi. Điều ấy khiến tôi có thể nói tiếp mà không cần phòng thủ. “Vì sao anh không giải thích?” “Lúc đầu anh nghĩ chuyện đã qua. Sau đó em bắt đầu gọi anh là anh trai mỗi khi có người trêu. Anh cho rằng đó là lời từ chối.” “Tôi dùng nó vì nghĩ anh đã từ chối trước.” “Anh biết quá muộn.” “Muộn đến mức nào?” “Ngày em báo đã nhận việc ở Thượng Hải. Anh định nói trước lúc em lên tàu, nhưng em ôm anh rồi bảo cảm ơn anh trai đã chăm em suốt những năm qua.” Tôi nhớ sân ga hôm ấy. Tôi đã nói câu đó với một nụ cười rất rộng để không bật khóc. Hai người chúng tôi cùng dùng một chữ làm áo giáp, rồi đứng ở hai phía chờ người kia nhận ra mình đang bị thương. Cảnh Hòa nói: “Anh không xin em coi lời giải thích này là đủ. Anh đã để em hiểu sai quá lâu. Từ giờ anh sẽ không chăm sóc thay cho câu trả lời nữa.” “Tôi cũng sẽ không dùng cách gọi ấy để ép anh đứng yên.” “Vậy anh có thể hỏi lại không?” “Chưa.” Tôi thấy ánh mắt anh tối đi, nhưng anh vẫn gật đầu. “Tôi cần biết mình giữ căn nhà vì muốn sống ở đây, hay vì anh,” tôi nói. “Nếu hai việc ấy dính vào nhau, tôi sẽ lại không biết lựa chọn nào thật sự của mình.” “Anh hiểu.” “Anh vẫn có thể nhận dự án Thâm Quyến.” “Anh sẽ trả lời công ty trước hạn.” “Không cần báo tôi để tôi quyết nhà.” “Được.” Chúng tôi kết thúc cuộc nói chuyện mà chưa thành