người yêu. Nhưng khi Cảnh Hòa đi qua cửa chính, tôi biết quan hệ đã thay đổi. Sự thật không đưa chúng tôi thẳng đến hạnh phúc. Nó chỉ lấy đi chỗ trốn. Ngày thứ mười tám, tôi gửi công ty đề nghị làm việc lâu dài từ Tô Châu. Trưởng nhóm cần vài ngày để xem xét. Tôi không nói với Cảnh Hòa. Ngày thứ mười chín, anh báo đã đề nghị công ty cho đi-về theo từng đợt thay vì chuyển hẳn một năm. Tôi chỉ nói chúc anh thuận lợi. Ngày thứ hai mươi mốt, hai gia đình tổ chức bữa cơm tại nhà Lục Kiến Quốc. Tôi đã muốn từ chối, nhưng mẹ nói đây chỉ là bữa ăn trước khi chốt việc bán nhà. Hạ Thanh Du cũng có mặt vì vừa cùng Cảnh Hòa đi khảo sát một công trình gần đó. Cô ấy mang một hộp bánh và ngồi cạnh mẹ Cảnh Hòa. Không ai sắp đặt ác ý, nhưng người lớn rất giỏi biến sự thuận tiện thành một tương lai hoàn chỉnh. Mẫn Lan gắp thức ăn cho tôi. “Vãn Chi bán nhà xong sẽ về Thượng Hải. Từ nhỏ con bé đã bám Cảnh Hòa như em gái, giờ cũng nên tự lập rồi.” Tôi đặt đũa xuống. Lục Kiến Quốc cười. “Em gái lớn vẫn là em gái. Cảnh Hòa đi Thâm Quyến thì Thanh Du cũng ở đó, hai đứa có thể chăm sóc nhau.” Thanh Du lập tức nói: “Chú Kiến Quốc, cháu và Cảnh Hòa chỉ là đồng nghiệp. Việc đi hay ở của anh ấy cũng chưa chốt.” Mẹ Cảnh Hòa vẫn vui vẻ. “Bây giờ là đồng nghiệp, sau này chưa biết. Hai đứa hợp nghề, lại hiểu nhau.” Tôi nhìn Cảnh Hòa. Anh cũng đang nhìn tôi. Tôi chờ anh nói rằng tôi không phải em gái. Anh đã hứa không dùng sự im lặng nữa. Nhưng Lục Kiến Quốc vừa đưa hồ sơ mua lại căn hộ cho mẹ tôi, nói nếu nhà họ mua thì hai căn vẫn là tài sản chung của người nhà. Cảnh Hòa cầm tập hồ sơ lên, cau mày kiểm tra một điều khoản. Anh chậm đúng một nhịp. Chỉ một nhịp thôi. Nhưng chín năm trước, tôi cũng đã nghe thiếu đúng một phần câu nói. Tôi đứng dậy. “Không cần nhà chú Kiến Quốc mua. Con sẽ