bán cho ông Trần theo giá đã thỏa thuận.” Mẹ tôi ngạc nhiên. “Con quyết rồi?” “Vâng. Con cũng sẽ về Thượng Hải sau khi ký.” Cảnh Hòa đặt hồ sơ xuống. “Vãn Chi, chúng ta cần nói riêng.” “Không cần. Anh sắp đi Thâm Quyến, tôi về Thượng Hải. Mọi người đều có kế hoạch.” “Anh chưa đồng ý chuyển hẳn.” “Đó là việc của anh.” “Còn căn nhà là việc của em. Đừng quyết trong lúc giận.” Tôi bật cười, nhưng mắt nóng lên. “Anh luôn có thêm một lý do để bảo quyết định của tôi chưa đúng lúc. Khi tôi muốn đi, anh bảo tôi đang tránh. Khi tôi muốn bán, anh bảo tôi đang giận. Khi nào lựa chọn của tôi mới được tính?” Cảnh Hòa đứng lên. “Ngay bây giờ. Nhưng anh cần sửa một câu trước mặt mọi người.” Tôi không cho anh cơ hội. “Tôi không cần anh sửa vì bị tôi nhắc.” Tôi lấy giấy xác nhận bán trong túi, ký tên rồi đặt trước mặt mẹ. Đó chưa phải hợp đồng cuối, nhưng là lời đồng ý để tiến hành giao dịch. Một nét bút đủ làm bảy ngày hoãn lại kết thúc. Tôi rời bữa cơm trước khi món canh được mang lên. Cảnh Hòa đi theo đến đầu cầu thang, nhưng khi tôi nói đừng theo, anh dừng lại. “Anh sẽ không sang nếu em không gọi,” anh nói. “Nhưng anh không đồng ý rằng sự im lặng vừa rồi không có hậu quả. Anh sẽ chịu phần đó.” “Tùy anh.” Tôi về căn hộ, khóa cửa ban công và kéo rèm. Đêm đó, tôi không bật đèn bàn. Những ngày sau, Cảnh Hòa giữ đúng lời. Anh không mang đồ ăn, không hỏi tôi đã đóng bao nhiêu thùng, không xuất hiện với một phương án có thể cứu mọi việc. Mỗi sáng, anh chỉ gửi lịch thợ đã hẹn hoặc giấy tờ liên quan đến căn nhà. Nếu tôi không trả lời, anh không nhắn thêm. Sự tôn trọng ấy đau hơn việc bị làm phiền. Tôi tự đóng gói phần còn lại. Tôi gọi người vận chuyển, xin báo giá sửa nhà, tính số tiền tiết kiệm và khoản vay cần thiết. Tôi cũng nói thẳng với mẹ rằng bà không được ký thay bất kỳ giấy nào. Ngày thứ hai mươi tư, trưởng nhóm gọi cho tôi. “Công